Xuân về trên làn sóng / Nghe để buồn ngẩn ngơ / Vết sầu chừng cô đọng / Bóng quê hương xa mờ
Thơ – Poetry
Thì thôi như áng mây bay / Dựa lưng nỗi nhớ, đốt ngày phù vân / Dư hương lời nói ân cần / Còn khua nhịp thở như gần như xa
Buổi sáng đầu ngày tiếng chim ca hót / Nghe rất ngọt ngào, trong trẻo làm sao / Khiến lòng mình xao xuyến lẫn nôn nao / Niềm hạnh phúc tràn dâng trong lồng ngực
Thu đã về nhuộm vàng cành lá / Sương thu rơi điểm trắng mái đầu / Lá rơi gió cuốn về đâu / Hắn loay hoay với nỗi sầu tha hương
Em đã qua Xuân đi vào cuối hạ Tim vẫn nồng nàn, mắt vẫn long lanh Chỉ là trái ngang rụng kín đường tình Nên hờ hững nhìn thu về nhuộm lá
Mai này tóc chẳng còn xanh / Còn ai dệt mộng, xây thành phù hoa / Giao mùa gió lạnh mưa sa / Mới hay thu chín, xuân qua ngậm ngùi
Nhạc tiếng Việt Sáng ra đầu óc lơ mơ Với tay gỡ nốt cái tờ cuối năm Cám ơn lời chúc, câu thăm Nhưng sao Tết lại lạnh căm thế này Bỗng dưng thương nhớ tụi mầy Năm mươi năm lẻ… một bầy lưu vong
Ở lúc nầy / (khi tuổi của tôi đã như mây chiều ảm đạm / như tia nắng cuối ngày le lói ở hiên tây) / xin bạn đừng nhắc với tôi về những ước mơ / “Rồi quê hương đất nước sẽ có một ngày… / được phồn vinh; vươn vai thành con rồng, con hổ”
nếu có mùa xuân đợi cuối đường đem bài thơ cũ ướp trầm hương (*) giấu trong cặp sách người em nhỏ ôm trước ngực hoa lúc đến trường
