Lời thơ ai chạm vào lòng buổi sáng Khi mây trời đậu xuống tách cà phê Tiếng chim kêu trên mặt đường trống vắng Như báo cho tôi người chẳng quay về
Vietnamese/English Version
Tôi đã gọi tên em trong tháng Sáu / Nghe niềm vui rộn rã… nỗi mong chờ / Hy vọng cuộc tình như một bài thơ / Đẹp rất đẹp cho hồn thơ lai láng
Ai muốn mua trăng tui bán cho / Trăng Hiu-Tân vẫn đẹp vô bờ / Đêm qua trăng sáng lung linh quá / Tui ngắm trăng suông mà ước mơ
Từ khi lìa biệt xứ / Trong vội vã kinh hoàng / Sau lưng quê mẹ lầm than / Từng đêm lệ ứa, lòng tan nát lòng
Nắng vàng rải xuống vườn xanh / Hoa cười, bướm lượn, trên cành chim ca / Gió lay tiếng khánh ngân nga / Nghe thanh tịnh, lúc như xa như gần
Ngồi lẩm bẩm hát bài Không Quân Hành Khúc của nhạc sĩ Văn Cao, đến câu “ôi phi công danh tiếng muôn đời”, tôi chợt mỉm cười tự hỏi “vì sao phi công lại được danh tiếng muôn đời?” Có quả thật phi công danh tiếng hay chỉ là câu hát của ông nhạc sĩ ưu ái tặng anh em?
Cứ mỗi lần ngồi vào máy computer muốn viết lại vài mẩu chuyện đời lính của mình là một lần cho trí nhớ chạy lang bang, chạy tung tăng trên những chiến trường khắp vòm trời Miền Nam Nước Việt.
(Một chuyến đi, hai miền ký ức) Khoảng trưa Thứ Sáu, vẫn như mọi ngày, tôi “thiền internet” – một kiểu thiền của thời đại khi mà cuộc bon chen đã ngừng lại, nhịp sống chậm lại và đương nhiệm chức Chủ Tịch Nhà Báo. Trong lúc đó, nhà tôi cũng đang miệt mài với […]
Phải nói thật, con đường đưa tôi vào Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, ngành phi công, không hề dễ dàng. Không dễ dàng vì Ba Mẹ tôi nhất quyết tôi phải học ngành Y. Gia đình đã có hai anh trong quân đội. Đó không chỉ là một chọn lựa nghề nghiệp, mà là […]
Đêm nghe tiếng khóc ma Hời Hận vong quốc vẫn một đời cưu mang Tháng Tư lại đến buồn man mác Nửa thế kỷ rồi ai biết không Tháng Tư đó nước nhà tan tác Chim tan đàn lạc giữa bão giông
