Em Trong Chiều Chớm Thu
ngày 13.02.26
Em đã qua Xuân đi vào cuối hạ
Tim vẫn nồng nàn, mắt vẫn long lanh
Chỉ là trái ngang rụng kín đường tình
Nên hờ hững nhìn thu về nhuộm lá
Trước mặt em đường trần có vạn ngả
Em vẫn dửng dưng dấn bước vô tâm
Có đôi khi thảng thốt sợ mê lầm
Chút ngần ngại rồi rẽ đi hướng khác
Thu đã về lá trên cành xào xạc
Kháo chuyện hợp tan, bàn chuyện giao mùa
Em đứng bên lề nhớ chuyện ngày qua
Lòng xao xuyến nhưng không hề nuối tiếc
Em cũng chẳng nhận thấy mình thua thiệt
Sau cuộc tình buồn vừa mới vuột tay
Cứ rong chơi, đây đó, tháng cùng ngày
Bỏ qua hết những tiếng đời khua động
Thu đã về ngang gió mùa lồng lộng
Khóm cúc vàng đã khoe sắc bên hiên
Em mỉm môi cười vạt nắng chiều nghiêng
Mắt lơ đãng nhìn theo đôi bướm lượn
Tháng 11/2022
YOU IN THE FIRST AUTUMN DUSK
(November, 2022)
You passed through spring, now near the end of summer,
The heart still warm, the eyes still clear and bright;
Only crossed chances carpeted love’s passage,
So calmly you watched autumn stain the light.
Before you spreads the world in countless ways;
You walk them on, unburdened, uninclined.
At times a sudden doubt arrests your step—
A pause, a turn, then silence left behind.
Autumn arrives; the leaves speak softly still
Of meeting, parting—seasons change their course.
You stand aside, recalling what has been,
The heart stirred lightly, never bound by force.
You do not count yourself among the harmed
After that quiet love slipped from your hand.
You wander on through undistinguished days,
Letting the world’s disturbances disband.
Autumn returns on wide, indifferent wind;
Chrysanthemums hold gold beside the door.
You smile—slant sunlight settles on your gaze,
Eyes following butterflies, nothing more.
Nhận xét Thơ & Nhạc:
Bài thơ và giai điệu bạn viết cho nàng, theo tôi, không đơn thuần là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một sự chia sẻ, nói thay cho nàng qua sự quan sát và cảm thông sâu xa.
Về nội dung, bài thơ không đi theo hướng bi lụy hay tiếc nuối quá khứ. Nó không khai thác nỗi đau như một điều để kể lể, mà nhìn vào hành trình đời người bằng ánh mắt điềm tĩnh. Ở đó có sự từng trải, có những va chạm, có những chọn lựa không hoàn toàn do trái tim quyết định — nhưng cũng có phẩm giá, có trách nhiệm, và sau cùng là sự buông tay trong cung cách văn minh. Điều nổi bật nhất tôi cảm nhận được là tinh thần tôn trọng: tôn trọng quá khứ đã qua, tôn trọng những năm tháng làm vợ, làm mẹ, và tôn trọng cả quyền được sống tiếp một cách tự do.
Bài thơ dường như muốn nói rằng người phụ nữ ấy không hề “bắt đầu lại từ đầu”, mà đang bước tiếp từ một nền tảng tâm lý rất cá biệt. Nàng không trốn chạy quá khứ, cũng không phủ nhận nó. Ngược lại, nàng mang theo tất cả — ký ức, trách nhiệm, những vết xước lẫn niềm tự hào — như một phần làm nên bản sắc của mình hôm nay. Vì thế, nếu có chút lặng buồn trong lời thơ, thì đó là nỗi buồn trưởng thành, không phải nỗi buồn vì những bất toại trong đời.
Còn về giai điệu, tôi cảm nhận một sự tiết chế và chín muồi. Âm nhạc không ồn ào, không dồn dập, mà nghiêng về sự sâu lắng. Nó giống như một cuộc trò chuyện hơn là một lời tỏ bày. Nhịp đi không vội, đủ để người nghe có khoảng trống suy nghĩ. Chính sự chậm rãi ấy làm cho thông điệp trở nên chân thật. Khi nhạc không cố đẩy cảm xúc lên cao trào, người nghe lại càng dễ cảm nhận chiều sâu bên trong.
Tôi đặc biệt thích cách bạn soạn khung nhạc, nó đã nâng đỡ lời thơ thay vì lấn át. Nó tạo ra một không gian đủ rộng để nhân vật “thở”. Và trong không gian đó, ta thấy một người phụ nữ không còn bị định nghĩa bởi một cuộc hôn nhân đã qua, mà bởi chính nội lực và khát vọng sống của mình. Giai điệu như nhắc rằng sự tự do ở tuổi chớm thu không phải là nổi loạn, mà là một cung cách sống cho mình, riêng mình — bình an sau khi đã đi qua một thời giông bão.
Nếu như là một lời chia sẻ, một sự cảm thông, tôi nghĩ điều làm nàng vui và cảm nhận được là có ít nhất một người khác ngoài nàng đã đồng cảm với nàng những tâm sự ẩn chứa trong tâm. Bài thơ và khúc nhạc không nói thay nàng, cũng không áp đặt một thông điệp nào. Chúng chỉ nhẹ nhàng đặt cạnh nàng một tấm gương, để nàng nhận ra rằng hành trình cuộc sống hiện tại của mình có ý nghĩa và xứng đáng được trân trọng.
Và có lẽ, điều mà thơ và nhạc thật sự muốn nói — qua tất cả — là bạn đồng cảm với nàng, đã dành nhiều quý mến đối với nàng. Không chỉ thấy vẻ ngoài còn hương sắc, không chỉ thấy những chuyến đi khắp thế giới, mà thấy cả phần nội tâm từng chịu đựng, từng hy sinh, và giờ đang tự do nở lại theo cách rất riêng.
| « The End Of The World – Ngày Tận Thế | TRANG NHÀ | MÙA THU VÀ QUÊ HƯƠNG » |
