Em Trong Chiều Chớm Thu
ngày 4.11.22
Em đã qua Xuân đi vào cuối hạ
Tim vẫn nồng nàn, mắt vẫn long lanh
Chỉ là trái ngang rụng kín đường tình
Nên hờ hững nhìn thu về nhuộm lá
Trước mặt em đường trần có vạn ngả
Em vẫn dửng dưng dấn bước vô tâm
Có đôi khi thảng thốt sợ mê lầm
Chút ngần ngại rồi rẽ đi hướng khác
Thu đã về lá trên cành xào xạc
Kháo chuyện hợp tan, bàn chuyện giao mùa
Em đứng bên lề nhớ chuyện ngày qua
Lòng xao xuyến nhưng không hề nuối tiếc
Em cũng chẳng nhận thấy mình thua thiệt
Sau cuộc tình buồn vừa mới vuột tay
Cứ rong chơi, đây đó, tháng cùng ngày
Bỏ qua hết những tiếng đời khua động
Thu đã về ngang gió mùa lồng lộng
Khóm cúc vàng đã khoe sắc bên hiên
Em mỉm môi cười vạt nắng chiều nghiêng
Mắt lơ đãng nhìn theo đôi bướm lượn
Tháng 11/2022
YOU IN THE FIRST AUTUMN DUSK
(November, 2022)
You passed through spring, now near the end of summer,
The heart still warm, the eyes still clear and bright;
Only crossed chances carpeted love’s passage,
So calmly you watched autumn stain the light.
Before you spreads the world in countless ways;
You walk them on, unburdened, uninclined.
At times a sudden doubt arrests your step—
A pause, a turn, then silence left behind.
Autumn arrives; the leaves speak softly still
Of meeting, parting—seasons change their course.
You stand aside, recalling what has been,
The heart stirred lightly, never bound by force.
You do not count yourself among the harmed
After that quiet love slipped from your hand.
You wander on through undistinguished days,
Letting the world’s disturbances disband.
Autumn returns on wide, indifferent wind;
Chrysanthemums hold gold beside the door.
You smile—slant sunlight settles on your gaze,
Eyes following butterflies, nothing more.
| « Nhớ nụ hôn xưa | TRANG NHÀ | “Lạc Lối” Nhạc phổ thơ » |
