Nghe Ai Nhắc Tết…// When Someone Mentions Tết

ngày 17.01.26



Mưa bụi thấm mềm từng tấc đất
Lòng buồn vời vợi nhớ quê hương
Nghe ai nhắc tết buồn muốn khóc
Chạnh nhớ xuân xưa, nhớ phố phường

Bó gối mơ về ngày tháng cũ
Cuối năm xả trại kiếm tìm nhau
Gặp em cười gượng đời quân ngũ
Còn được môi hôn chút ngọt ngào

Cuộc chiến vội tàn, ta gãy cánh
Theo dòng người tiến mãi về tây
Tất cả bỗng trở nên ảo ảnh
Bao Xuân rồi cũng chẳng đổi thay

Ở đây Tết hay không chẳng khác
Cứ hết ngày, đêm lại tiếp theo
Mừng nhau rộn rã vang lời chúc
Đến bằng mạng lưới, bằng email

Cũng bánh chưng xanh, bao bì đỏ
Cành mai, mâm quả kiếm chợ Tàu
Hơn tiếng lái xe quá vất vả
Ngồi nhà, con cháu ngó nhìn nhau

Nghe ai nhắc Tết sao buồn quá
Tết ở quê người chỉ còn tên
Hơi lạnh mùa Đông lòng sỏi đá
Một trời mưa bụi buồn mông mênh


When Someone Mentions Tết





Drizzle softens every inch of ground
My heart drifts far, back homeward bound
When someone mentions of Tết, I ache
Old springs return, old memories awake

Curled up, I dream of days long gone
Year’s end, released, I searched for one
We met, we smiled — a soldier’s fate
Just a sweet kiss that warmed the place

The war collapsed, my wings were torn
Followed people toward the west
All turned unreal, a fading scene
So many springs — still feels the same

Here, Tết or not feels much the same
Days end, nights come, repeat again
Just trade our wishes, laugh and cheer
Through distant screens, through email lines

Green rice cakes wrapped, red packets found
Apricot blooms from Chinatown
An hour’s drive — too tired to roam
Staying home, the kids just stare

When Tết is mentioned, why hurts it so?
In the faraway land… Tết is only name
Winter air turns hearts to stone
Endless drizzle — endless gray


« TRANG NHÀ