Buổi sáng nghe chim hót Bên ngoài khu vườn Xuân Trời xanh mây cao vút Azalea nở tưng bừng Chụp tấm hình gửi bạn Thay tấm thiệp đầu Xuân
Sáng Tác Mới – New Piece
nhủ lòng thôi hết quắt quay
ngày đi quạnh quẽ, bóng mây lưng đồi
cứ là con nước êm trôi
mặc cho thế sự, dòng đời trầm luân
Ở đây đang buổi sáng /Ngoài trời nắng lên cao / Bên hiên con gió rì rào / Vườn sau hoa cũng thì thào nhớ em
Trở lại mạn Bắc… một chiều heo may Con đường xưa lá úa vẫn rơi đầy Nghe trong gió thoảng mùi hương tóc cũ Và Mắt em buồn như khói sương bay
Em đã qua Xuân đi vào cuối hạ Tim vẫn nồng nàn, mắt vẫn long lanh Chỉ là trái ngang rụng kín đường tình Nên hờ hững nhìn thu về nhuộm lá
Ở lúc nầy / (khi tuổi của tôi đã như mây chiều ảm đạm / như tia nắng cuối ngày le lói ở hiên tây) / xin bạn đừng nhắc với tôi về những ước mơ / “Rồi quê hương đất nước sẽ có một ngày… / được phồn vinh; vươn vai thành con rồng, con hổ”
(Viết trong dịp đi thăm biển Destin đầu tháng 1/2026 – với vợ chồng Thuận Lan) Tôi đi trên bờ cát Destin sớm tinh sương Biển còn đang ngái ngủ Nghe tĩnh mịch lạ thường
Thơ: Nhạc sĩ Nguyễn Châu Soạn nhạc với SUNO: Yên Sơn
Đêm vẫn luôn là người bạn thầm lặng nhất của tôi. Khi mọi âm thanh ngoài kia lắng xuống, cũng là lúc những tiếng nói trong lòng tôi bắt đầu vang lên rõ hơn. Không cần nhạc, không cần lời, trái tim tự khởi động bản giao hưởng của riêng nó, trầm, dài và nhiều […]
