Trải Lòng Với Bạn – A Candid Word to a Friend
ngày 1.02.26
Ở lúc nầy
(khi tuổi của tôi đã như mây chiều ảm đạm
như tia nắng cuối ngày le lói ở hiên tây)
xin bạn đừng nhắc với tôi về những ước mơ
“Rồi quê hương đất nước sẽ có một ngày…
được phồn vinh; vươn vai thành con rồng, con hổ”
Dẫu chưa là cổ độ
mặc dù cũng đã hơn năm mươi năm
quê hương yêu dấu xa xăm
nhớ thương lắm nhưng không thấy được ngày trở lại
Một dân tộc xưa thông minh, anh hùng
mà ngày nay bỗng nhiên như khờ như dại
bị lũ tội đồ xỏ mũi, bịt mắt dẫn dắt đi
dẫu biết rằng vận nước có lúc thịnh lúc suy
nhưng người dân cứ răm rắp cúi đầu
trước lũ cường quyền ngần ấy năm quả là chuyện lạ

Tội đồ dân tộc VN ngoài mấy tên ác ôn đã chết
Tôi đã đi qua mùa hạ
và đang ở cuối mùa thu
Sáng mùa thu đầy những sương mù
như tấm lòng tôi
mỗi khi nghĩ về quê hương đất nước
Ôi dân tộc tôi vô cùng bạc phước
bị tước đoạt hết cả nhân phẩm, tự do
vẫn ăn chơi phè phỡn, chưa thấy đủ lo
bị đè đầu cưỡi cổ mà chưa thấy đủ nhục
hơn 90 triệu dân đành ươn hèn, khuất phục
mặc gió mưa, mặc bão táp giập vùi
Đừng có ai nói với tôi
còn hy vọng mùa hoa sen, hoa lài sẽ nở rộ
trên đất nước Việt Nam cùng khổ
trên con người mà dũng lược đã trở thành xa xỉ phẩm từ lâu
Nếu bạn có về đến quê mình
thử đảo mắt nhìn bất cứ nơi đâu
sẽ thấy nhan nhãn thanh niên nam nữ
truỵ lạc, vui chơi với bao nhiêu loại dịch vụ
rất nhiều kiểu ôm: Karaoke, quán nhậu, cà phê…
sân học đường, ngành giáo dục quá ê chề
chỉ sản sinh toàn lũ người vong bản
Xã hội lầm than
lòng người ly tán
Cách mạng nào còn có chỗ để nở hoa!
Ôi chặng đường tôi đã đi qua
muốn dừng lại đã là không thể
quành trở lại chỉ để nhìn một trời dâu bể
thôi đành thôi ngậm trái đắng làm vui
cầu được phủi tay sau một giấc ngủ vùi
để vĩnh viễn tấm lòng của mình không còn đau đớn
thôi đành thôi! Đành phụ tình nơi chôn nhau cắt rốn
Xin cúi đầu tạ tội với tiền nhân…
TRẢI LÒNG VỚI BẠN
OPENING MY HEART TO A FRIEND
Ở lúc nầy
At this moment in my life,
(khi tuổi của tôi đã như mây chiều ảm đạm
(when my age is like the darkening clouds of dusk,
như tia nắng cuối ngày le lói ở hiên tây)
like the last faint ray of sunlight on the western porch)
xin bạn đừng nhắc với tôi về những ước mơ
please don’t speak to me of dreams anymore,
“Rồi quê hương đất nước sẽ có một ngày…
“that one day the homeland will surely…
được phồn vinh; vươn vai thành con rồng, con hổ”
prosper, rise again as dragons and tigers.”
Dẫu chưa là cổ độ
Though it is not yet an ancient ruin,
mặc dù cũng đã hơn năm mươi năm
still, more than fifty years have passed.
quê hương yêu dấu xa xăm
My beloved homeland lies far away,
nhớ thương lắm nhưng không thấy được ngày trở lại
deeply missed, yet no return is in sight.
Một dân tộc xưa thông minh, anh hùng
A people once wise and heroic,
mà ngày nay bỗng nhiên như khờ như dại
now suddenly reduced to folly and confusion.
bị lũ tội đồ xỏ mũi, bịt mắt dẫn dắt đi
Led by criminals—noses ringed, eyes blindfolded.
dẫu biết rằng vận nước có lúc thịnh lúc suy
We know a nation has its rise and fall,
nhưng người dân cứ răm rắp cúi đầu
yet the people keep bowing without question
trước lũ cường quyền ngần ấy năm quả là chuyện lạ
before brute power for so many years—an unsettling thing.
Tôi đã đi qua mùa hạ
I have passed through summer,
và đang ở cuối mùa thu
and now stand at autumn’s end.
Sáng mùa thu đầy những sương mù
Autumn mornings are thick with mist,
như tấm lòng tôi
just like my heart
mỗi khi nghĩ về quê hương đất nước
whenever I think of the homeland.
Ôi dân tộc tôi vô cùng bạc phước
Oh my people, so terribly ill-fated,
bị tước đoạt hết cả nhân phẩm, tự do
stripped of dignity and freedom alike.
vẫn ăn chơi phè phỡn, chưa thấy đủ lo
Still indulging in pleasure, never worried enough.
bị đè đầu cưỡi cổ mà chưa thấy đủ nhục
Crushed and ridden, yet not ashamed enough.
hơn 90 triệu dân đành ươn hèn, khuất phục
Over ninety million resign themselves to submission,
mặc gió mưa, mặc bão táp giập vùi
letting storms and tempests beat them down.
Đừng có ai nói với tôi
Don’t tell me, please,
còn hy vọng mùa hoa sen, hoa lài sẽ nở rộ
that lotus or jasmine seasons will bloom again
trên đất nước Việt Nam cùng khổ
on this suffering land of Vietnam,
trên con người mà dũng lược đã trở thành xa xỉ phẩm từ lâu
among people for whom courage has long become a luxury.
Nếu bạn có về đến quê mình
If you ever return to the homeland,
thử đảo mắt nhìn bất cứ nơi đâu
just cast your eyes anywhere—
sẽ thấy nhan nhãn thanh niên nam nữ
you’ll see young men and women everywhere,
truỵ lạc, vui chơi với bao nhiêu loại dịch vụ
lost in decadence, consumed by endless pleasures.
rất nhiều kiểu ôm: Karaoke, quán nhậu, cà phê…
So many embraces—karaoke, bars, cafés…
sân học đường, ngành giáo dục quá ê chề
Schoolyards and education itself in disgrace,
chỉ sản sinh toàn lũ người vong bản
producing only people cut off from their roots.
Xã hội lầm than
Society in misery,
lòng người ly tán
hearts scattered apart.
Cách mạng nào còn có chỗ để nở hoa!
What revolution could possibly bloom here?
Ôi chặng đường tôi đã đi qua
Oh, the road I have traveled,
muốn dừng lại đã là không thể
stopping is no longer possible.
quành trở lại chỉ để nhìn một trời dâu bể
To turn back is only to see a sea of upheaval.
thôi đành thôi ngậm trái đắng làm vui
So be it—I swallow bitterness and call it living.
cầu được phủi tay sau một giấc ngủ vùi
I pray to brush my hands clean after one long sleep,
để vĩnh viễn tấm lòng của mình không còn đau đớn
so this heart may ache no more.
thôi đành thôi! Đành phụ tình nơi chôn nhau cắt rốn
So be it! I must betray the land of my birth.
Xin cúi đầu tạ tội với tiền nhân…
I bow my head in apology to the ancestors…
Lời Việt
Ở lúc này…
khi đời tôi như mây chiều xám
như nắng tàn… nghiêng phía hiên tây
xin đừng nói với tôi về giấc mơ
dân tộc mình là rồng… là hổ…
như ở một ngày… xa xưa…
Bốn mươi mấy năm rồi
quê hương xa tầm mắt
nhớ thương nhiều
mà đường về… vẫn mờ mịt, xa xăm
Dân tộc xưa hùng anh
nay cháu con lại cúi đầu lặng lẽ
biết thịnh suy
mà vẫn khòm lưng… làm thân nô lệ
để mặc bạo quyền… bịt mắt dắt đi
Tôi đã đi qua mùa hạ
và đang ở cuối mùa thu
tim của tôi đã phủ kín sương mù
dũng khí cũng đã chín vàng
mỗi lần nghĩ về đất nước
Dân tộc
Đã trở nên bạc nhược
lũ thanh niên vẫn vui chơi, vô cảm…
hơn chín mươi triệu con người
chỉ biết nuốt nhục… cầu an
Đừng nói với tôi
hoa sen sẽ lại nở
khi dũng khí của giống nòi
đã thành thứ xa xỉ… từ lâu
Nhìn quanh quê mình
ở trường học
phẩm hạnh, đạo đức đã biến đi đâu
mà chỉ thấy toàn loài vong bản
xã hội tan hoang
lòng người ly tán
thì mong gì… cách mạng… nở ở đâu?
Con đường tôi đã đi qua
thử chậm bước quay đầu ngó lại
nhìn trước… nhìn sau
cõi lòng tê tái
Thôi cũng đành ngậm đắng, nuốt cay
mong một giấc ngủ dài
xin cúi đầu tạ tội
với tiền nhân…
với quê nhà…
English version
Do not tell me
that one day the homeland will rise again,
grow rich, stretch itself into dragons and tigers.
I have heard those words for half a lifetime,
and still the road home
has vanished from sight.
Fifty years and more have passed,
not yet ruins, but already so far away.
I love that land beyond words,
yet no path leads me back.
We know nations rise,
we know nations fall—
but a people kneeling this long
before naked power
is something the heart cannot bear.
Once we were sharp, once we were brave,
now led blindfolded, pulled by the nose.
This silence—
this obedience—
is the deepest wound of all.
I have walked through summer,
now I stand at the end of autumn.
Morning mist fills the air,
the same mist that fills my chest
whenever I think of homeland and nation.
Oh my people—
so cruelly ill-fated,
stripped of dignity, stripped of freedom,
yet still distracted, still indulging,
never afraid enough,
never ashamed enough.
More than ninety million bend their backs,
letting storms pass over them.
They survive—
but do not stand.
Tell me then,
how long must a people endure
before endurance becomes surrender?
Do not tell me
that lotus or jasmine will bloom again.
Courage has become a luxury,
resolve a forgotten word.
Return home, if you can—
look anywhere you choose:
young lives drowning in noise and pleasure,
schools in disgrace,
a nation raising the rootless.
A broken society,
scattered hearts—
what revolution could still take root here?
I have walked too far to stop.
Turning back shows only ruin and upheaval.
So I swallow the bitter fruit
and call it fate.
I pray that after one final, heavy sleep
this heart will ache no more.
So be it.
I must abandon the land where I was born.
I bow my head
in apology
before the ancestors.
| « Ơi Người Em Phố Biển – Oh, My Love From The Coastal City | TRANG NHÀ |
