Nghe xôn xao lời chúc xuân sắp đến Mà cứ như nghe gió thoảng qua thềm Ở nơi nầy, ngày hết nối tiếp đêm Tóc càng lúc càng bạc màu sương khói
Poetry – English versions
Ghé vào đời nhau chút tình đã muộn / Anh chắc lắm lần dằn nỗi bâng khuâng / Như lúc ngoảnh nhìn dấu chân ngày cũ / Dội miết trong anh nghìn vạt khánh ngân
Tháng 12 đã là tháng cuối năm Là năm mới đang thập thò trước ngõ Dẫu em và tôi vẫn còn đó Nhưng hương vị mùa xuân phai nhạt lâu rồi.
Cánh nhạn bay ngang trời Bóng chìm đáy nước lạnh Nhạn không chủ ý in bóng Nước không chủ tâm ghi hình Cũng như em và anh Đến đi đều tự nhiên không ước định
Golden leaves on the ground, Autumn whispers all around. Crisp air and skies so blue, Pumpkins smiling just for you.
Buổi chiều Chủ Nhật ngồi đọc email, tình cờ thấy bài thơ “Anh Đã Ra Đi Rồi” của chị Kiều Mộng Hà. Nội dung bài thơ nói tới anh Hồ Công Tâm… Tôi hoảng hốt gọi điện thoại cho chị nhưng chị không bắt.
Tự nhủ khi trầm cảm. Self-talk in the middle of feeling depressed In the ebb and flow of feeling blue, A gentle reminder, this too shall pass through. The sun dips low, the night unfurls, But soon again, the daylight swirls.
Gentle raindrops fall from the sky, Upon rooftops and verdant branches high. Kingwood slumbers in the embrace of rain, Yet hearts remain warm, full of hope’s refrain.
Xin trân trọng giới thiệu cùng quý độc giả và văn thi hữu, thân hữu của trang nhà Thơ Văn Yên Sơn bản dịch tác phẩm Chinh Phụ Ngâm, (征婦吟 Lời than vãn của người phụ nữ có chồng đi đánh trận); còn có tên khác là Chinh Phụ Ngâm Khúc (征婦吟曲)
When spring arrives, the wildflow’rs start to grow, In woods and fields, and by the country lanes. In reds and yellows, see the vernal show, Inaugurated by the winter rain.
