Chào Tháng 12/2024
ngày 5.12.24
Tháng 12 đã là tháng cuối năm
Là năm mới đang thập thò trước ngõ
Dẫu em và tôi vẫn còn đó
Nhưng hương vị mùa xuân phai nhạt lâu rồi.
Bởi khi ta càng thêm tuổi đời
Mọi định kiến mỗi ngày đều xê dịch
Muốn thay đổi cũng chỉ là vô ích
Vì tuổi xuân không trở lại bao giờ
Tháng 12 tôi gắng viết bài thơ
Cùng với bạn tiễn mùa thu đi
Đón mùa đông về tới
Mùa đến mùa đi không là điều gì mới
Chỉ là tuổi chúng ta thêm nặng trĩu trên vai gầy
Xót phận mình như chiếc lá úa trên cây
Cố bám vào cành
Không biết còn được bao lâu nữa
Thu chưa đi, lá vàng còn lần lựa
Cũng như tôi muốn chậm bước qua cầu
Lá mơ hồ không biết gió sẽ cuốn về đâu
Và tôi khi đứng bên lề của được-thua-còn-mất
Sợ một mai thân nằm yên lòng đất
Hồn lẻ loi không tìm thấy quê nhà
Chào tháng 12, lòng ngỡ đã phôi pha
Nhưng không thể dửng dưng nhìn tháng ngày qua vội
Dù trước mặt sau lưng cũng chỉ là bóng tối
Trong khi bóng dáng quê hương cứ ẩn hiện nao lòng.
FAREWELL TO DECEMBER (2024)
December stands—the year’s last measured door,
The New Year waits, half-seen beyond the gate.
Though you and I are here as we were before,
The taste of spring has long since turned to late.
For as our years accumulate their weight,
Convictions shift, eroded day by day;
To wish for change is merely to debate—
Youth does not turn back, nor find its way.
This December, I force a poem to be born,
With friends, to bid the fading autumn go,
To greet the winter newly drawn—
For seasons come and leave; this much we know.
Only our shoulders bow beneath their load,
Like withered leaves still clinging to the bough,
Unsure how long the branch will bear the code
Of holding on… as I am holding now.
Autumn has not yet gone; the yellow leaf delays,
As I would slow my step upon the bridge;
The leaf knows not where winds may cast its days,
Nor I—poised at the edge of loss and gain and ridge.
I fear the time when flesh lies still in clay,
The soul unmoored, unable to find home—
I greet December, thinking feeling’s fled away,
Yet cannot watch the hurried days pass numb.
Though front and back dissolve in equal night,
My homeland’s shape still flickers, aching, bright.
| « Tuyển Tập “Những Nhà Thơ Trong Vườn Thi Ca Việt Nam” | TRANG NHÀ | San Jose Trip 12/2024 » |
