Nghe Ai Nhắc Tết
ngày 27.01.25
Nghe xôn xao lời chúc xuân sắp đến
Mà cứ như nghe gió thoảng qua thềm
Ở nơi nầy, ngày hết nối tiếp đêm
Tóc càng lúc càng bạc màu sương khói
Chỉ là lúc đêm nằm nghe tiếng gọi
Tiếng núi sông, hồn tiên tổ bên trời
Cũng chỉ buồn, cố dỗ giấc cầm hơi
Mong sẽ có một ngày… không xa nữa
Xuân đã về, nhà tôi không mở cửa
Chẳng vui gì, mai, pháo cũng vẫn không
Quê hương mù xa, thương nhớ ngập lòng
Còn bè bạn thì đứa còn đứa mất
Nhìn quanh tôi… ôi nỗi buồn chất ngất
Như chiếc lá vàng trước gió chờ đông
Xuân đã về dẫu không đợi không mong
Nhưng cũng chẳng có điều gì mới lạ
Xuân bây giờ! Sao lòng mình buồn quá
Cuối con đường, cuộc ly biệt không xa
Cuộc phù sinh ai không phải đi qua
Dẫu biết thế nhưng lòng đầy khắc khoải
Đêm khó ngủ, chợt nhớ về… tê tái
Không lẽ đời mình chôn chặt nơi đây!
Giữa Tháng 2/2021
HEARING SOMEONE MENTION TẾT
(Mid-February, 2021)
I hear the murmured wishes—Spring draws near,
Yet sounds like wind that slips across the sill.
Here, days surrender quietly to years,
And hair turns white beneath time’s drifting chill.
At night I lie and hear a distant call—
Of mountains, rivers, ancestors, and skies;
I cradle sleep, half-breathing through it all,
Still hoping dawn will come… before life dies.
Spring has arrived—my door remains unwide;
No joy in tomorrows, no firecrackers sing.
The homeland fades in mist I cannot stride,
And friends—some stay, some vanish, scattering.
Around me grief stands layered, deep and long,
Like yellowed leaves before the winter’s song.
Spring comes again, unasked for, unforeseen,
Yet brings no wonder, nothing truly new.
Why does this season ache so sharp, so keen,
As partings wait where roads at last construe?
All mortal lives must cross this passing land;
I know this truth—yet still my heart recoils.
Sleepless at night, old memories take my hand—
Must all my days be buried in this soil?
| « Buổi Sáng Cuối Năm | TRANG NHÀ | Chúc Mừng Năm Ất Tỵ » |
