Chân trần từ cuộc đón đưa / Dép mang lộn ngược cũng thừa tình thâm / Từ trong tiếng gọi trăm năm / Nghe như hương sắc vẫn đằm thắm xanh
Vietnamese/English Version
Nghe xôn xao lời chúc xuân sắp đến Mà cứ như nghe gió thoảng qua thềm Ở nơi nầy, ngày hết nối tiếp đêm Tóc càng lúc càng bạc màu sương khói
Ghé vào đời nhau chút tình đã muộn / Anh chắc lắm lần dằn nỗi bâng khuâng / Như lúc ngoảnh nhìn dấu chân ngày cũ / Dội miết trong anh nghìn vạt khánh ngân
Tháng 12 đã là tháng cuối năm Là năm mới đang thập thò trước ngõ Dẫu em và tôi vẫn còn đó Nhưng hương vị mùa xuân phai nhạt lâu rồi.
Cánh nhạn bay ngang trời Bóng chìm đáy nước lạnh Nhạn không chủ ý in bóng Nước không chủ tâm ghi hình Cũng như em và anh Đến đi đều tự nhiên không ước định
Xuân tươi, hạ đỏ, thu vàng Lòng thôi thúc lòng… quay về nguồn cội Tìm kiếm mãi vẫn chưa thấy lối Chỉ thấy trên cành nhiều lá vàng khô Sâu thẳm trong tim tiếng gọi mơ hồ Của Tiên Tổ, của quê hương mờ khuất
Con lên phi cơ bay về vùng biển / Bỗng nhớ thương cha nước mắt tuôn tràn
Tôi nhớ em trong từng kỷ niệm Nhớ từng nụ cười rạng rỡ trên môi Nhớ ân tình em dành trọn cho tôi Ánh mắt dịu dàng, tấm lòng chân thực
My love, you are the sunshine bright Warming my heart and lighting up the night With every smile, you chase my fears away And fill my life with joy, in every single way
Buổi chiều Chủ Nhật ngồi đọc email, tình cờ thấy bài thơ “Anh Đã Ra Đi Rồi” của chị Kiều Mộng Hà. Nội dung bài thơ nói tới anh Hồ Công Tâm… Tôi hoảng hốt gọi điện thoại cho chị nhưng chị không bắt.
