Tiếng Gọi Não Lòng

ngày 6.07.24


Xuân tươi, hạ đỏ, thu vàng
Lòng thôi thúc lòng… quay về nguồn cội
Tìm kiếm mãi vẫn chưa thấy lối
Chỉ thấy trên cành nhiều lá vàng khô
Sâu thẳm trong tim tiếng gọi mơ hồ
Của Tiên Tổ, của quê hương mờ khuất

Tôi tự hỏi
Đã ở đâu trong nhiều ngàn năm trước
Rồi sẽ về đâu ở những ngàn năm sau
Hay chỉ là cuộc luân hồi chuyển hoá
Ai cũng như nhau
Sự hiện hữu chỉ là một tình cờ nào ai biết trước
Đến rồi đi cũng tuỳ vào duyên phước
Của mỗi con người, mỗi gia tộc… phải chăng?

Đàn cá hồi vẫn tìm về nguồn cội hàng năm
Nhưng đàn con Việt tha hương
Chỉ biết nhớ thương ngóng về tổ quốc
Riêng thân tôi biết có còn về được
Tìm lại tuổi thơ trên cánh đồng khô
Ôi quê hương! Biết đến bao giờ
Loài Cộng phỉ bị diệt vong, biến mất
Thời gian còn lại của tôi
Chỉ như ngọn đèn dầu leo lét
Nửa thế kỷ rồi mòn mỏi chờ trông

Con suối nào cũng chảy về sông
Nhưng con dân Việt lại ùa ra biển lớn
Lìa bỏ quê hương dẫu vô vàn đau đớn
Chỉ vì tự do bị cướp đoạt bởi lũ vô thần
Hỗ phận mình
Không thể chu toàn bổn phận công dân
Rồi một sớm một chiều
Bỗng mất cả gia đình
Mất luôn tổ quốc!

Nửa thế kỷ ở quê người
Mà tình quê hương vẫn không thể nào nguôi được
Ngày qua ngày nuôi hy vọng hồi hương
Nhưng nay mắt đã mờ
Tóc bạc trắng khói sương
Tôi như chiếc lá vàng khô
Đợi ngày lìa cội
Phía trước con đường chỉ toàn bóng tối
Mà thời gian cứ đùn đẩy vô tình!


« TRANG NHÀ »