Buổi tối chớm thu ngoài khung cửa Từng chiếc lá vàng rơi đó đây Bạn bè xa khuất còn bao đứa Đứa tận bên trời, đứa chân mây Năm ba đứa khác đầu bạc trắng Kể chuyện lưng trời giữa cơn say
Vietnamese/English Version
Nụ hoa môi thưở đó Dưới trăng vàng năm nao Vẫn còn đây nỗi nhớ Nhịp tim còn xôn xao Vội vàng qua hơi thở Nhưng hương vị ngọt ngào
Biết Bé của anh giờ này đã thức / Đang nhâm nhi cafe, sáng mù sương / Dõi mắt nhìn xa về phía đại dương / Và tư lự nghĩ về anh của Bé
trăng thu soi rực rỡ / mọi ngõ tối cuộc đời / tôi nhủ lòng mở cửa ra phơi / cho thổn thức tràn ra ngoài khung cửa / biết xuân tôi sẽ không quay về nữa / thôi cũng đành vui với lá vàng tươi
Một cánh chim bay ngang / Nhìn nghiêng tôi miệt mài, tất bật / Cất tiếng kêu… bay mất!
Gặp cô bé sinh viên ở hành lang đại học Rạng rỡ môi cười, nhân diện đài trang Hôm nay vinh quy, sĩ tử nhận bảng vàng Kẻ Bác sĩ, người Ph.D. đông vô số kể Trong đám tân khoa… ô kìa cô bé Mới vừa đây “Anh, Chú” loạn cào cào
Việt Nam ơi! Bao năm dài cách xa Từ ra đi, luôn thương nhớ quê nhà Đời buồn tênh, bao kỷ niệm êm ái, sống mãi trong hồn tôi mà đường về xa khuất
Anh trở lại vườn xưa vào tháng tám / Để nghe mưa tầm tã khóc suốt ngày / Nhìn những dây trầu xanh mướt là trên cây / Những buồng cau đã trổ màu vàng nhạt
Cụng ly nhấp chén phù vân / Lá vàng rơi nhẹ truớc sân gọi mời / Đưa tay đón gió gọi trời / Tử sinh phó mặc
Ve râm rang dù hạ đã qua Sân trước, vườn sau cúc nở hoa Lá nhuốm vàng, sương thu phảng phất Cuộc tình gầy tưởng đã phôi pha
