Như Một Bản Tình Ca
ngày 2.02.23
Thuận T. viết tặng bạn hiền Thuận N.
Trong một căn nhà nhỏ bên sườn đồi Pagosa, phía nam của Colorado Spring, vào một ngày đông giá, tuyết trắng phủ tứ bề, có đôi tình nhân ngồi bên nhau, cạnh bếp lửa hồng, tay họ nâng ly trà nóng như chúc tụng nhau, mắt ngời tình yêu đằm thắm.
Xuyên qua vuông cửa sổ, tuyết trắng mênh mông. Hoàng hôn đang từ từ khép lại.
Qua tiếng nổ tí tách trong lò sưởi, chàng cất giọng nhẹ nhàng như tiếng thì thầm yêu dấu, hát bài tình ca trong khi ánh mắt vừa như mơ màng, vừa như thủ thỉ nhìn nàng. Nàng mỉm cười đáp lại, nụ cười vẫn đẹp như từ ngày họ mới quen nhau. Trong khung cảnh trữ tình, lãng mạn đó, nàng cũng đắm đuối nhìn chàng, rồi tựa vào bờ vai, thả hồn theo lời ca tiếng hát:
“Yêu dấu ơi đã lâu rồi
Lời yêu thương ngại nói
Bao năm vui sống cùng nhau
Con ngoan nay đã thành nhân
Tin yêu nay cũng hơn tháng ngày vừa gặp nhau
Nàng giụi đầu vào ngực chàng với cử chỉ nũng nịu như ở một thời xa xưa. Tay chàng ôm chặt bờ vài nàng, miệng mỉm cười trìu mến, hắng giọng hát tiếp:
Yêu dấu ơi thu đã vàng
Nghe lá thu xào xạc rơi
Gió sớm mưa khuya cùng nhau
Khốn khó chung tay cùng lo
Yêu thương tương kính như những ngày vừa mới quen
Nàng xoay người, ngó chàng đằm thắm, chàng cúi xuống và đôi mắt nàng khép lại đón nhận nụ hôn nồng nàn. Họ cảm thấy như phút chốc trở lại khoảng thời gian mới yêu nhau. Thời gian lắng đọng, không gian yên tĩnh lạ thường, tiếng tuyết rơi lụp bụp trên mái nhà cũng không đánh động được niềm thương yêu đang tràn ngập căn phòng ấm áp bên trong. Rồi họ rời nhau, nàng xoay người tựa đầu vào lòng chàng như cũ, và chàng hát tiếp:
Em ơi cho dù đời luôn bão giông
Bên nhau ân tình luôn sẽ tươi hồng
Một đời yêu nhau nhé em
Một đời bên em có anh
Sớm hôm cùng nhau đắp xây hạnh phúc vui
Ta có nhau trong đời
Vui sống trong hạnh phúc
Những gian truân vượt qua, nay đã thong dong đường hoa
Tay nắm tay nhau cùng chào đón tiếng thu bên thềm
Nàng đưa hai bàn tay ấm cầm lấy bàn tay chàng đang tựa trên vai nàng, siết nhẹ rồi áp vào má như có sự đồng lòng, rèm mi buông nhẹ, cõi lòng lâng lâng hạnh phúc cùng với tiếng tí tách của những thanh củi khô cháy bập bùng bên trong lò sưởi.
Yêu dấu ơi thu sắp tàn
Mưa có rơi rơi bên hiên
Ta vẫn luôn luôn bên nhau
Tình duyên chan chứa, chúng mình trọn đời bên nhau.
Phải! Họ đã đi bên nhau hơn năm mươi mùa đông ấm áp, đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, đã có một mái ấm hạnh phúc tuyệt vời với đàn con lũ cháu nay đã nên người.
Giờ Xuân đã muộn, Hạ đã qua, Thu sắp tàn, và Đông đang đến. Họ vẫn yêu nhau, một tình yêu thiết tha đằm thắm, một tình yêu cao quý trong hạnh phúc tuyệt vời.
Bếp lửa đã tàn, lời ca như còn lảng vảng đâu đây, ngoài trời tuyết vẫn mịt mùng rơi, có thể rất lạnh nhưng trong lòng họ rất ấm. Chàng dìu nàng đứng dậy kéo màn cửa cùng lúc hoàng hôn đã tắt hẳn phía chân đồi.
Tháng 1/2023
Like a Love Song
Thuận T., written for a cherished friend, Thuận N.
In a small house on the hillside of Pagosa, south of Colorado Springs, on a bitter winter’s day when snow lay white on every side, a pair of lovers sat close together by the glowing hearth. In their hands, they lifted cups of hot tea as if in a quiet toast to one another; in their eyes shone a deep, settled love.
Beyond the windowpane, snow stretched endlessly. Twilight was slowly drawing its curtain closed.
Through the soft crackle of the fire, the man raised his voice, gentle as a lover’s whisper, singing a love song. His gaze drifted between dream and devotion as it rested on her. She smiled in reply, a smile as beautiful as on the day they first met. In that lyrical, romantic setting, she gazed at him with longing, then leaned against his shoulder, letting her soul float along with his song:
My love, it has been so long
Since words of love felt shy upon our lips
So many years of joy shared side by side
Our child now grown into a good life
And trust runs deeper now than when we first met.
She nestled her head against his chest with a playful tenderness, as if returning to a distant time. He wrapped his arms tightly around her shoulders, smiling with affection, cleared his throat, and continued singing:
My love, autumn has turned to gold,
Hear the whisper of falling leaves.
Through early winds and late-night rains together,
In hardship, hand in hand we bore the load.
Love and respect endure, as in the days we first met.
She turned to look at him with tenderness. He bent down; her eyes closed to receive his passionate kiss. For a fleeting moment, they felt carried back to the time when their love was new. Time seemed to stand still; the space grew strangely quiet. Even the soft thud of snow falling on the roof could not disturb the affection filling the warm room within. They parted gently. She leaned her head once more into his embrace, and he sang on:
My dear, though life may always storm,
Together, love will still bloom bright.
A lifetime loving you, my dear,
A lifetime with you, I have me.
Morning and night, together building joy.
We have each other in this life,
Living happily in shared peace.
Hardships overcome, now strolling paths of flowers,
Hand in hand, welcoming autumn’s whisper at the door.
She lifted her warm hands to hold his hand resting on her shoulder, squeezed it gently, then pressed it to her cheek in a gesture of shared understanding. Her lashes fell softly as happiness welled within her, mingling with the steady crackle of dry logs burning brightly in the hearth.
My love, autumn is nearing its end,
Rain may still fall along the porch.
Yet we remain forever together,
Our bond abundant—together for life.
Yes. They had walked side by side through more than fifty warm winters, weathered countless turns of life, and built a wonderful home with children and grandchildren now grown and fulfilled.
Now spring was late, summer had passed, autumn was waning, and winter was coming. Still, they loved each other—an earnest, profound love, a noble love, rich with happiness.
The fire had burned low; the song seemed still to linger in the air. Outside, snow continued to fall thick and fast. It might have been bitterly cold, but their hearts were warm. He helped her to her feet and drew the curtain, just as twilight finally faded beyond the foot of the hill./-
| « Một bài thơ vui | TRANG NHÀ | Nghe Nhạc Yên Sơn » |
