Viết tặng BS Trần Phương Tuyền nhân ngày sinh nhật thứ 50 Phương Tuyển sinh nhật hôm nay Hèn chi gió thoảng hương bay ngạt ngào Em chia tay với hạ Nhẹ nhàng bước vào thu Lối em đi không lá đồ sương mù Đầy hoa bướm với sắc màu tươi thắm
Thơ – Poetry
Cuộc đời buồn như cây mùa thu Gió tạt mưa rơi và sương mù Lá rụng hết cành trơ trụi gốc Hết cả rồi tiếng hát lời ru
Tranh Vân Lan, Úc châu Có những lúc tưởng mình không gượng nổi Những tai ương cứ dồn dập đổ về Ngày bỗng dài hơn, đêm lại lê thê Cứ quay quắt cùng nỗi buồn sinh tử
Nì cô nhỏ đêm nay trăng lại sáng Tui lại một mình thơ thẩn dưới trăng Nghĩ tới cô nơi mạn bắc lạnh căm Mà lòng chợt thương ơi, thương quá đỗi
Trăng xuyên cửa sổ thư phòng Thoảng nghe tiếng gọi đáy lòng vọng lên “Người ơi rán nhớ đừng quên Mỗi mùa trăng sẽ ngó lên cùng người”
Tôi tự hỏi tại sao tôi cứ nhớ Tới một người ở trên net, vừa quen Chỉ thấy hình, chỉ mới biết được tên Qua thơ nhạc, qua những điều em nói
Trăng lồng lộng trên cao Gió mơn man biển mặn Đêm chìm trong thinh lặng Chỉ nghe sóng dập dồn
Tôi buồn lắm tiễn em về lối cũ Chiều phi trường vươn vải nắng vàng hoe Nước mắt sũng buồn giọt ngọc tròn xoe Rơi thánh thót vào hồn tôi tỳ vết
Giáng Sinh vừa rồi tuyết rơi trắng xóa Dù không bao lâu cũng đã lạnh căm Thế mà em vẫn ở đó bao năm Tuyết trắng xoá, mấy tháng dài mới dứt
Hoa bằng lăng mỗi mùa vẫn nở Người ơi người có nhớ nhau chăng Nhớ màu hoa tím bằng lăng Nhớ khung trời cũ, nhớ trăng năm nào
