CHƯƠNG 7: HOA NỞ CHẲNG HẸN KỲ Khi tuyệt vọng đã nảy mầm, khi những hoài vọng, mơ ước đã lụi tàn theo năm tháng. Tôi vùi đầu vào công việc, cố trở lại trạng thái bình thường, đời sống thực, tách lìa những mộng tưởng, ảo ảnh. Tôi đã bắt đầu tìm vui với […]
Sáng Tác Mới – New Piece
CHƯƠNG 6: NHỚ CUỘC TÌNH HUYỀN THOẠI Trời đã thực sự sang thu. Buổi sáng đồng hồ báo thức reo vang. Như mọi buổi sáng, đôi mắt còn nặng trĩu vì những mộng mị đêm qua. Vẫn giấc mơ cũ, vẫn bóng hình cũ, vẫn mùi tóc xưa thoang thoảng trong mơ.
CHƯƠNG NĂM — HOA TƯƠNG TƯ NỞ MUỘN Đêm xuống rất nhanh. Tôi lại ngồi nặn óc viết xuống những huyễn mộng trong lòng, những thương nhớ về khung trời xa nhưng không lạ; tôi vẫn ngồi nơi chiếc bàn nhỏ nơi cửa sổ, dán mắt nhìn trời đêm. Gió Thu se sắt như một […]
CHƯƠNG BỐN — CÁNH ĐỒNG HOA VÀNG Tôi không nhớ rõ đã bao nhiêu lần tôi thì thầm một câu hỏi nhỏ giữa đêm; hỏi chính tôi, hỏi em, hay hỏi một cánh đồng vô tri vô giác ở một phương trời xa lạ mà tôi đặt tên cho nó là Cánh Đồng Hoa Vàng, […]
CHƯƠNG BA — THÊM MỘT LẦN ĐƯA TIỄN Sau khi bóng nàng mất hút sau cánh cửa phi trường, tôi buồn bã bước chậm về chỗ đậu xe. Gió sớm phi trường se lạnh lùa vào người khiến nỗi trống trải bên trong càng loang rộng hơn. Có cuộc chia ly nào không buồn. Bước […]
CHƯƠNG HAI — BỖNG NHIÊN TƯƠNG NGỘ Sau đêm trăng huyền hoặc nơi cánh đồng hoa vàng, tôi trở lại với cuộc sống thường nhật như một kẻ đi lạc trong chính đời mình. Công việc vác ngà voi, viết lách, những chuyến đi đây đó, những buổi hội họp… tất cả đều lãng đãng […]
Yên Bái sớm, khói mờ bay, Người đi giữ nước, tháng ngày còn in. Đầu rơi nhưng chí chẳng nghiêng, Máu hồng thấm đất, lòng thiêng gọi hồn.
(Thơ hiệu triệu tuổi trẻ hôm nay) Hãy nhớ Yên Bái một sớm mưa phùn, Máu thanh xuân nhuộm từng tấc đất, Nguyễn Thái Học lên đoạn đầu bình thản: “Chúng tôi đi, để người sau bước tiếp!”
Tóm tắt cốt truyện Chuyến xe lửa chạy vòng quanh cuộc đời và dừng lại trên một sân ga trong buổi chiều lộng gió, màu nắng vàng hanh ở một ngày trọng thu. Chuyến xe lửa dừng lại giữa một không gian quạnh quẽ, ở một nơi mà lắm người không biết đâu là đâu. […]
