Thì Thầm

ngày 17.08.25


Một lần nghe em nói với tôi,
Có những mối tình không tên tuổi
Vẫn lặng lẽ nằm yên
Gần gụi như nhịp thở con tim
Đọng lại trong ta âm vang sâu lắng
Dù không gian nọ, khoảng cách kia có khác nhau, dài ngắn
Nhưng có nghĩa gì… chỉ là tên gọi mà thôi

Nầy em ơi
Biết là có những mối tình không tên… nhưng có tuổi.
Bởi dòng đời dung rủi.
Người gặp người chắc phải có cái duyên.
Tình nằm yên, vẫn nghe được nhịp tim.
Dẫu chia cách vẫn thấy như gần gụi.
Và thời gian mỗi ngày đều đi tới.
Là nốt nhạc trầm thấm đậm dài lâu

Mặc kệ đời
Ai biết sẽ về đâu
Không thể cưỡng nên buộc lòng đi tới
Tình trái ngang, ở cõi người, đâu có chi là mới
Là khúc nhạc vui khi chân bước gập ghềnh
Là ánh đuốc dẫn đường khi sương rụng mông mênh
Thà một lúc còn hơn chìm luôn trong bóng tối
Biết là ở cuối đường có thể không ai chờ ai đợi
Nhưng trong tim sẽ không bị đơn độc suốt quãng đường trần

Cuối tháng 12/2017


Whispered

Once you told me—softly, as we spoke—
There are loves that carry not a name,
Yet lie so still, like breath the heart awoke,
So near they feel untouched by loss or fame.
They linger deep, a resonance that stays,
Though space divides, though distances extend;
What matter lengths, or how we choose to phrase?
A name is but a sound we merely lend.

O love, unnamed—yet aged by time’s design,
For fate’s long current bends whom it must bring;
When lives converge, some unseen threads align.
Though still, the heart remembers how to sing.
Though torn apart, such closeness yet endures—
Each passing day, a low, sustained note cures.

Let life proceed—who knows where paths may land?
We cannot halt; we walk because we must.
Crossed love is nothing strange in mortal land:
It is a song when steps are bent with dust,
A torch that guides when endless mists descend.
One moment lit outweighs unbroken night;
Though none may wait for us at journey’s end,
The heart walks on—no longer lost to sight.


« TRANG NHÀ »