Chiếc Lá Vàng Trước Gió
ngày 14.08.25Viết về Mẹ yêu thương
Chiếc lá úa trên cành
Đã gắng gượng qua bao mùa mưa nắng
Lá thở phào khi gió mùa đi vắng
Hoà nhịp ca cùng tàn lá chung quanh
Cười với lá xanh
Vui với những búp mầm tươi thắm
Mùa thu trước màu lá vàng trở đậm
Lốm đốm đầy những vết khô
Lá thì thầm lời kinh kệ “nam mô”
Nằm im tiếng nghe thanh âm của gió
Có đôi lúc lá nhìn nghiêng sân cỏ
Như thăm dò một chỗ để rụng rơi
Mùa đông qua chợt ấm cả đất trời
Mưa từng trận rạt rào trên phiến lá
Có nhiều chiếc lá vàng chung quanh rơi lả tả
Lá mỉm cười với ngôn ngữ từ bi:
“Dẫu có xôn xao ngẫm có ích gì
Lẽ sinh diệt vẫn thường tình của tạo hoá
Sinh vật, con người, cỏ cây, hoa lá
Đến rồi đi đều tuỳ thuộc trần duyên”
Rồi xuân sang khí hậu tinh tuyền
Cho cây cỏ nảy mầm tươi tốt
Sức sống vươn lên, gió xuân nhẹ phớt
Lá hoà màu với từng khóm hoa tươi
Hoa đủ màu, hoa nở khắp nơi
Lá khẽ hát chào mùa xuân mới
Cơn gió hạ thay mùa chụp tới
Lá trở mình càng lúc khô thêm
Lại từng cơn gió chướng liên miên
Lá run rẩy, lá mệt nhoài… thương quá
Đến rồi đi – điều hiển nhiên của tạo hoá
Nhưng trước sinh ly tử biệt… ai đành
Lá lắt lay, lá gầy guộc
Không biết lúc nào sẽ lìa cành
Ve hồi hộp, ve ngập ngừng mỗi khi vang tiếng hót!
Cuối Tháng 6/2016
The Yellow Leaf Before the Wind
For My Beloved Mother
A weathered leaf still clings upon the bough,
Enduring sun and rain through countless days;
It sighs in peace when monsoon winds allow,
And joins the fallen leaves in measured praise.
It smiles at leaves still green with youthful glow,
Rejoices in new buds, so fresh and fair;
It learns contentment watching seasons flow,
And breathes with life’s brief beauty, light as air.
When autumn deepens gold with mottled scars,
The leaf intones a prayer—Nam Mô—so still;
It listens to the wind, the drifting stars,
And tilts its gaze toward earth with quiet will.
As if to ask where rest might softly lie,
When time arrives to fall, not asking why.
Winter departs—warm rains begin to sing;
Around it, yellow leaves descend with grace.
The leaf responds with mercy, murmuring:
“What profit comes from noise or anxious haste?
All things are bound to rise and pass away—
From man to grass to bloom that fades in day.”
Then spring returns with air made pure and bright,
New shoots ascend, awakened by the breeze;
The leaf blends hues with blossoms bathed in light,
And greets the world in gentle harmonies.
Yet summer comes—harsh winds, unending strain;
The leaf grows thin, its strength worn down by pain.
For though all change obeys creation’s law,
Who greets farewell without a trembling heart?
The leaf still clings, still sways in fragile awe,
Unknowing when it must at last depart.
Even cicadas falter in their song,
Unsure to cry… or hold their breath too long.
| « Đôi Mắt Người Sơn Tây | TRANG NHÀ | Thì Thầm » |

