Nghe câu ru khẽ bên đời Ngắm trăng bỗng nhớ một người cách xa Anh ơi bóng xế trăng tà Tình em vàng võ ngày qua ngày. Buồn!
Thơ – Poetry
sáng trọng thu, rừng ngập tràn hơi lạnh / tôi với tôi, thơ thẩn dạo loanh quanh / rừng với tôi đều đã vắng màu xanh / tôi chậm bước, rừng nằm im chờ đợi
không gian tĩnh lặng chiều nay / sương thu lất phất, lá bay muôn chiều
Hãy xếp lại những muộn phiền ngày tháng / Hãy tạm quên những tất bật đời người / Hãy tươi vui gìn giữ lấy nụ cười / Đừng để làn môi héo khô, màu son nhạt
Sáng hôm nay đứng ngoài vườn / Ngó hoa cúc nở cũng vương vấn lòng / Thu tàn rồi lại sang đông / Hai đầu nỗi nhớ cứ mong nhớ hoài
Tôi nói với em sẽ về thăm biển / Khi trăng đầy, mùa thu chín năm nay / Vui biết bao khi tay nắm bàn tay / Chạy trên cát trong một chiều biển vắng
Xuân đã về là già thêm một tuổi Tuổi bây giờ bóng xế ngả đầu non Xuân trong ta bao lâu nữa sẽ tàn Ngày qua vội, cuộc đời qua cũng vội.
