Nghe Câu Ru Khẽ Bên Đời

ngày 14.01.26




Nghe câu ru khẽ bên đời
Ngắm trăng bỗng nhớ một người cách xa
Anh ơi bóng xế trăng tà
Tình em vàng võ ngày qua ngày. Buồn!

Mây che, núi chắn trùng dương
Hai đầu nỗi nhớ niềm thương căng tràn
Sợi buồn nhỏ giọt mang mang
Bên đời hiu quạnh, bẽ bàng lời ru

Bên này trời đã vào thu
Sáng ra tê lạnh, trên đầu sương giăng
Nghe lời ru bỗng băn khoăn
Soi gương đầy những vết hằn thời gian
Sợi buồn nhỏ giọt mang mang
Lời ru khẽ như lời than phận người!


Hearing a Soft Lullaby Beside This Life


I hear a lullaby, softly sung beside my days,
Gazing at the moon, I suddenly miss one far away.
My love—dusk deepens, the moon sinks low;
My feelings wither, day by day, in quiet sorrow.

Clouds veil the peaks, mountains block the sea;
Two ends of longing stretch in aching memory.
A thread of sadness slowly, faintly falls,
Beside this lonely life, the lullaby turns pale.

Here, the sky has already entered autumn;
At dawn, a chill—mist settles on my hair.
Hearing that lullaby, my heart wavers,
I face the mirror, lined by time’s long wear.

That thread of sadness drips on, thin and slow;
The lullaby whispers—like a lament for mortal fate.


« TRANG NHÀ