Câu chuyện phiếm
Mào đầu: chuyện phiếm là chuyện đọc cho vui, xem rồi bỏ mong đừng ai phiền lòng.
Khi nắng chiều sắp tắt ngoài hiên, có một chàng trai trẻ vừa qua tuổi dậy thì (*),
nhìn vào bóng đêm rồi tủm tỉm cười một mình khi ôn lại chuyện năm xưa…
* * * * *
Ngồi lẩm bẩm hát bài Không Quân Hành Khúc của nhạc sĩ Văn Cao, đến câu “ôi phi công danh tiếng muôn đời”, tôi chợt mỉm cười tự hỏi “vì sao phi công lại được danh tiếng muôn đời?” Có quả thật phi công danh tiếng hay chỉ là câu hát của ông nhạc sĩ ưu ái tặng anh em?
Cứ mỗi lần ngồi vào máy computer muốn viết lại vài mẩu chuyện đời lính của mình là một lần cho trí nhớ chạy lang bang, chạy tung tăng trên những chiến trường khắp vòm trời Miền Nam Nước Việt. Những ngày tháng xa xưa đó như một cuộn phim hấp dẫn, rất dài, quay rất chậm rãi… khiến đầu óc lụ mụ với bao nỗi nhớ niềm thương. Đôi khi nước mắt trào dâng khi tưởng tượng những khuôn mặt bạn bè thân thương đã nằm xuống, đã ra đi với bao nỗi ngậm ngùi.
Khoảng trưa Thứ Sáu, vẫn như mọi ngày, tôi “thiền internet” – một kiểu thiền của thời đại khi mà cuộc bon chen đã ngừng lại, nhịp sống chậm lại và đương nhiệm chức Chủ Tịch Nhà Báo. Trong lúc đó, nhà tôi cũng đang miệt mài với công việc của sở với một dàn điện toán đối diện trong gian bếp – nơi nàng có thể nhìn ra mảnh vườn xanh ngát phía sau qua hai vuông cửa kính lớn; nơi nàng có thể đứng dậy làm đủ loại bánh trái cho tôi thử khi mỏi mệt hoặc khi có nhiều áp lực công việc.
Phải nói thật, con đường đưa tôi vào Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, ngành phi công, không hề dễ dàng. Không dễ dàng vì Ba Mẹ tôi nhất quyết tôi phải học ngành Y. Gia đình đã có hai anh trong quân đội. Đó không chỉ là một chọn lựa nghề nghiệp, mà là một giấc mơ, một đam mê gần như định mệnh. Niềm đam mê nầy xuất hiện sau khi tôi nghiền ngẫm tập truyện Đời Phi Công của nhà văn Không Quân Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh lúc còn ở ghế nhà trường.
Thưa quý vị, anh chị em
Tôi Lê Viết Bé, một người bạn thân của thi sĩ Yên Sơn kể từ thời chúng tôi cùng vào lính, khi cùng nhau mài miệt trong quân trường, ở trường bay, rồi cùng về nước bay mọi miền đất nước
(Viết cho mình, viết giùm cho người)Tháng Tư lại về.
Không cần ai nhắc, không cần một dấu hiệu rõ ràng nào, chỉ cần những dư âm Tết buồn bã nơi xứ người bắt đầu phai nhạt, hay một buổi chiều xuân nhạt nắng rơi xuống sân vườn cô tịch là lòng tôi đã chùng xuống. Nhớ về…
Có những miền đất không chỉ được dựng nên bằng cuốc xẻng, mà bằng cả một đời người. Võ Đắt, một cái tên nghe qua tưởng chừng xa lạ, lại là nơi bắt đầu của biết bao giấc mơ, biết bao phận người rời quê cũ để đi tìm một tương lai mới.
Câu chuyện của ca khúc này bắt đầu từ cuối thập niên 1950’s