Nhạc “Người Em Mạn Bắc”

ngày 22.02.26





Trở lại mạn Bắc… một chiều heo may
Con đường xưa lá úa vẫn rơi đầy
Nghe trong gió thoảng mùi hương tóc cũ
Và Mắt em buồn như khói sương bay

Một năm xa nhau mùa thay áo mới
Trên đường miệt mài vẫn lối đi quen
Nỗi nhớ em… trải lên con đường diệu vợi
Nghe ngọt ngào trong từng nhịp đập con tim

Ngày anh ra đi trời thu man mác
Lời hẹn ngày nào còn ấm trên môi
Biết em cô đơn lòng anh nhức nhối
Tháng năm buồn tênh xứ lạ quê người

Ơi! Người em mạn Bắc có nhớ anh không
Lá thu rơi chắc tê tái chờ mong
Anh trở về đây lấp đầy nỗi nhớ
Nghe tiếng chim vui nhảy nhót trong lồng

Ơi! Người em mạn Bắc bao nỗi chờ mong
Thả theo áng mây trôi về cuối đông
Em hãy vui lên như lời thơ cũ
Sẽ thôi không còn chín đợi mười trông

Chiều xuống chậm bên triền suối vắng
Khói lam chiều bảng lảng ngày thu
Anh dừng lại trước căn nhà nhỏ
Nghe lòng mình gõ nhịp như ru

Bên thềm cửa mắt môi em lúng liếng
Nụ cười hiền như sương khói mông lung
Hàng thông xanh bỗng ngập ngừng im tiếng
Từng chiếc lá rơi rãi rác, ngập ngừng

Anh tự hỏi một mai không còn gặp
Em sẽ về đâu với lọn tóc dài
Sẽ làm gì mỗi nắng sớm sương mai
Hay chôn chặt đời mình trong vô vọng

Hôm nay anh về ngày tháng heo may
Nghe phảng phất hồn thu dường se lạnh
Ôm chặt em xua đi niềm hiu quạnh
Xua hết nỗi buồn chờ đợi bấy lâu

Anh dìu em xuyên qua cổng vườn sau
Bên bờ suối bóng chiều tà bảng lảng
Mấy chú nai vàng loanh quanh, lãng vãng
Như đón chào anh trở lại rừng thu

Phía chân đồi trăng khuyết lệch bờ vai
Em xoay mặt nhìn anh đắm đuối
Con hạc cũng đợi chờ bên triền suối
Và môi hôn cũng không thể đợi chờ

Đêm chìm dần ánh trăng đẹp như mơ
Em thỏ thẻ lời nhớ thương… thương nhớ
Rất có thể cuộc tình là duyên nợ
Nên khi xa nhau… lại quấn quýt nhớ nhau

Đưa em về khi trăng lạnh đêm thâu
Cho thương nhớ cùng gối chăn quằn quại
Em lặng nhìn anh như ngây như dại
Hỏi bao giờ… thôi nói tiếng chia ly

Còn nỗi buồn nào hơn kẻ ở người đi
Khi cơm áo vẫn oằn vai nặng gánh
Một ngày nào em sẽ thôi cô quạnh
Mình sẽ bên nhau vui sống một đời-/.


« TRANG NHÀ