Người yêu ơi / Ta mang giấc mộng đời / Ngày ấy phố phường còn say ngủ / Ta âm thầm đường thiên lý ra đi
Thơ – Poetry
Chia sẻ cùng em vạn nỗi buồn / Mỗi tháng Tư về lệ trào tuôn / Thương quê, nhớ nước đau lòng quốc / Hăm tám năm rồi vẫn tha hương
Ta có thiết tha gì với xa hoa vật chất / Cũng đâu có màng gì cảnh chinh chiến đau thương / Ta chỉ cần có một quê hương / Nơi cắt rốn chôn nhau
Tôi một kiếp lạc loài thân cỏ dại / Sống hôm nay không dám tưởng đến ngày mai / Trời sinh tôi ra đã nhầm ngày lộn tháng / Nên sợ bẽ bàng, hờn tủi lòng ai
Cuộc đời như áng mây bay / Như tia nắng lụa giữa ngày đông sang / Hôm nao hoa cúc rực vàng / Mà nay bóng xế về ngang chân mày
Cây Red Bud góc vườn sau nở rộ / Trước sân nhà rực rỡ Azelia / Tiếng khánh ngân như chào đón xuân qua / Mưa lất phất cho lá hoa thắm đượm
Kể từ lúc chúng mình thưa thớt / Chia với nhau những nỗi ngọt bùi / Những hân hoan như nắng chiều rơi rớt / Cuối chân đồi và cuối trùng khơi
Thu về cho lá bâng khuâng / Luyến thương nguồn cội, ngập ngừng chia tay / Rời cành mặc gió cuốn bay / Đầu ghềnh, cuối xóm, chân mây tít mù
Nắng vàng đậu trên cành cây trụi lá / Như tình anh trải trên cánh đồng mơ / Buồn hay vui cũng dệt mấy vần thơ / Gửi yêu dấu về phương trời xa lắc
