Đã biết trước nhân sinh là cõi tạm Nhưng rất buồn nhận tin bạn ra đi Phương trời xa còn biết nói năng chi Xin ghi vội vài dòng thơ tưởng niệm
Thơ – Poetry
Lẽ dĩ nhiên là mỗi ngày mỗi nhớ / Nhưng càng ngày thì nỗi nhớ nhiều hơn / Từ sáng tinh sương cho tới hoàng hôn / Nhớ nhớ nhớ hàng trăm, ngàn chữ nhớ
Mùa Xuân về mở hội / Hoa sặc sỡ sắc màu / Trời xanh thẳm trên cao / Cỏ cây cùng vui hát
Chân trần từ cuộc đón đưa / Dép mang lộn ngược cũng thừa tình thâm / Từ trong tiếng gọi trăm năm / Nghe như hương sắc vẫn đằm thắm xanh
Dưng không chạm mặt phồn hoa / Thấy đôi mắt ướt chiều qua phố buồn / Rụt rè nắng lụa mây vương / Từ năm tháng ấy người tương tư người
tự nhiên trong bụng buồn buồn / làm như đang cuối sông Tương đợi người / nhớ ơi cái miệng hay cười / nhớ vành môi mọng thốt lời yêu đương
Buổi sáng trời êm ngồi bó gối / Chợt nhớ người ở tận chân mây / Bỗng ước làm cánh chim bạt gió / Mơ người về bất chợt hôm nay
Đêm khó ngủ, ra sân sau đốt thuốc Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao khuya Mới cầm tay giờ muôn dặm cách chia Như sao xẹt ở cuối trời xa khuất
Chiều mùa Đông ra sau nhà đốt lá Bếp lửa mùa Đông rực sáng một góc trời Bâng khuâng lặng nhìn từng giọt chiều rơi Hồn lãng đãng, vật vờ cùng mây khói
Thuở không có quân nên đầu thường ngày đội trời chân vẫn đạp mây bay, sớm đi mưa chiều về gió. Ở ngày xa xưa đó, rất khó để nhớ thuở nào; hắn theo anh Châu về nhà chơi một buổi. Ý trời dung ruổi, gặp cô bé gọi “chú ơi chú” ngon ơ!
