Từng sợi nhớ quấn buồng tim trở giấc / Ngoài trời đông gió hú vọng vào hồn / Ôm gối sầu gặm nhấm nỗi cô đơn / Nghe chăn chiếu lạnh thở dài xa vắng
Thơ – Poetry
Về Boston – từ trên cao nhìn xuống / Thấy lá vàng-xanh-đỏ cả một phương / Gió từng cơn thốc lạnh cổng phi trường / Nghe như có tiếng thu vàng réo gọi
Em gửi cho anh cành Pensée ép / Anh hiểu rồi… nghìn tâm sự ngổn ngang / Trăng đêm nay đẹp quá… ánh trăng vàng / Anh ao ước… đêm vô cùng… mãi mãi
Hơn ba mươi năm lưu đày biệt xứ / Từ những ngày tàn cuộc chiến điêu linh / Cũng bấy nhiêu năm xót đời lữ thứ / Tiếng gọi trường xưa rộn rã ân tình
Nợ duyên nào xui ta biết em / Rồi yêu thương một thưở êm đềm / Bởi nợ duyên không tròn một kiếp / Nên gục đầu tưởng niệm hàng đêm
Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ / Biết bao giờ mình gặp được nhau đây / Lá vàng rơi theo gió cuốn cuối ngày / Cũng trăn trở lòng anh buồn biết mấy
sáng nay sân trường quạnh quẽ / mưa bay ướt lá thu vàng / ông thầy ngồi nhìn lũ trẻ / hồn nhiên cuời nói râm ran
sáng nay trăng sáng phía trời tây / con trăng muời sáu, trăng rất đầy / nguyên cả đường xe trăng ngập lối / trăng quyện hồn thơ, tim ngất ngây
Rượu như không đủ mạnh / Khói thuốc đốt vàng tay / Nhớ đến ai, nhớ ray rức đắng cay / Ôn chuyện cũ mà lòng xót xa vỡ lỡ
Đêm qua nằm mộng nơi phòng khách / Bật ngồi đầu óc cứ như sương / Muốn kể em nghe sợ em trách / “Ai lạ lùng gì chuyện nhớ thương?”
