Cả thế giới đang vẫy chào thế kỷ / Đoàn kết với nhau trừ bọ hai nghìn / Họ cùng bỏ ra tiền muôn bạc tỷ / Chỉ để ngăn ngừa một lũ khùng điên
Thơ – Poetry
Ta Khói Núi vờn trên đường Núi Vọng / Ở Tây Hồ, cạnh Suối Cát, Rừng Vua (*) / Dù đất trời có nóng lạnh, nắng mưa / Thông vẫn hát, cỏ cây vẫn xanh, hoa vẫn nở
Gần bảy ngàn ngày đêm ta xa nhau / Mỗi đứa như mây bay / Trôi dạt một hướng trời / Mỗi đứa có riêng một mảnh đời
Về Boston – từ trên cao nhìn xuống / Thấy lá vàng-xanh-đỏ cả một phương / Gió từng cơn thốc lạnh cổng phi trường / Nghe như có tiếng thu vàng réo gọi
Em gửi cho anh cành Pensée ép / Anh hiểu rồi… nghìn tâm sự ngổn ngang / Trăng đêm nay đẹp quá… ánh trăng vàng / Anh ao ước… đêm vô cùng… mãi mãi
Hơn ba mươi năm lưu đày biệt xứ / Từ những ngày tàn cuộc chiến điêu linh / Cũng bấy nhiêu năm xót đời lữ thứ / Tiếng gọi trường xưa rộn rã ân tình
Nợ duyên nào xui ta biết em / Rồi yêu thương một thưở êm đềm / Bởi nợ duyên không tròn một kiếp / Nên gục đầu tưởng niệm hàng đêm
Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ / Biết bao giờ mình gặp được nhau đây / Lá vàng rơi theo gió cuốn cuối ngày / Cũng trăn trở lòng anh buồn biết mấy
sáng nay sân trường quạnh quẽ / mưa bay ướt lá thu vàng / ông thầy ngồi nhìn lũ trẻ / hồn nhiên cuời nói râm ran
sáng nay trăng sáng phía trời tây / con trăng muời sáu, trăng rất đầy / nguyên cả đường xe trăng ngập lối / trăng quyện hồn thơ, tim ngất ngây
