Nợ duyên nào xui ta biết em / Rồi yêu thương một thưở êm đềm / Bởi nợ duyên không tròn một kiếp / Nên gục đầu tưởng niệm hàng đêm
Thơ – Poetry
Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ / Biết bao giờ mình gặp được nhau đây / Lá vàng rơi theo gió cuốn cuối ngày / Cũng trăn trở lòng anh buồn biết mấy
sáng nay sân trường quạnh quẽ / mưa bay ướt lá thu vàng / ông thầy ngồi nhìn lũ trẻ / hồn nhiên cuời nói râm ran
sáng nay trăng sáng phía trời tây / con trăng muời sáu, trăng rất đầy / nguyên cả đường xe trăng ngập lối / trăng quyện hồn thơ, tim ngất ngây
Rượu như không đủ mạnh / Khói thuốc đốt vàng tay / Nhớ đến ai, nhớ ray rức đắng cay / Ôn chuyện cũ mà lòng xót xa vỡ lỡ
Đêm qua nằm mộng nơi phòng khách / Bật ngồi đầu óc cứ như sương / Muốn kể em nghe sợ em trách / “Ai lạ lùng gì chuyện nhớ thương?”
Chiều chiều ngồi tựa ven sông / Trông con nước chảy nhớ mong một người / Nhớ ơi cái miệng hay cười / Nhớ đôi mắt hạnh, nhớ đôi vai gầy
tiếng ve sầu nhớ thương ngày hạ / giữa sân truờng vàng lá mùa thu / mây trời lãng đãng về đâu / rưng rưng kỷ niệm, nhớ màu phượng xưa
Em! Anh gọi tên em bạt ngàn tiếng sóng / Bên kia bờ xa lắc, khuất trùng dương / Saigon ơi! Ôi thương quá là thương / Lẫn cay đắng trong từng cơn mộng mị
Mừng em sinh nhật lưng đồi / Ngó xuống triền giốc… nụ cười nở hoa / Anh viết bài thơ mừng em sinh nhật / Với yêu thương, với tất cả tấm lòng
