Lá rụng hết, cành khô trơ trụi / Trọng đông rồi cây cỏ lạnh run / Đất trời buồn, mưa bụi rưng rưng / Khiến nỗi nhớ chập chùng trên nỗi nhớ
Thơ – Poetry
Tôi nhất định phen này lên làm chú / Nhất định một điều “cô bé” mà thôi / Nhất định vui buồn cũng chỉ giỡn chơi / Không chia sẻ, không vấn vương gì hết
Thuở ấy nhìn em mắt thoáng sầu / Anh về thao thức suốt canh thâu / Từng cơn mưa đỗ chiều ven biển / Cuống quýt triều dâng sóng bạc đầu
Ngày ấy con đi / Lệ tràn đầy mi / Tiễn con Mẹ khóc / Giọt sầu chia ly
Em là một người vợ hiền hòa / Vừa hiền lành, vừa vô cùng khả ái
Và dĩ vãng chợt dừng trong ký ức / Các vàng xưa in đậm nét phong trần
Thấy những tàn phai khắp nẻo đường / Mắt buồn lệ nhỏ khóc quê hương / Mờ trong khói nhạt vàng son cũ / Tơi tả rêu phong phủ kín tường
Cả thế giới đang vẫy chào thế kỷ / Đoàn kết với nhau trừ bọ hai nghìn / Họ cùng bỏ ra tiền muôn bạc tỷ / Chỉ để ngăn ngừa một lũ khùng điên
Ta Khói Núi vờn trên đường Núi Vọng / Ở Tây Hồ, cạnh Suối Cát, Rừng Vua (*) / Dù đất trời có nóng lạnh, nắng mưa / Thông vẫn hát, cỏ cây vẫn xanh, hoa vẫn nở
Gần bảy ngàn ngày đêm ta xa nhau / Mỗi đứa như mây bay / Trôi dạt một hướng trời / Mỗi đứa có riêng một mảnh đời
