Mai đào đua nở vàng / Chợt thấy mùa Xuân trở lại
Thơ – Poetry
Cứ nghĩ về thơ nhớ về em / Hồn thơ quanh quẩn suốt ngày đêm / Sáng chen xa lộ, trưa ngưng việc / Chiều ngã hoàng hôn, trăng nửa đêm
Lá rụng hết, cành khô trơ trụi / Trọng đông rồi cây cỏ lạnh run / Đất trời buồn, mưa bụi rưng rưng / Khiến nỗi nhớ chập chùng trên nỗi nhớ
Tôi nhất định phen này lên làm chú / Nhất định một điều “cô bé” mà thôi / Nhất định vui buồn cũng chỉ giỡn chơi / Không chia sẻ, không vấn vương gì hết
Thuở ấy nhìn em mắt thoáng sầu / Anh về thao thức suốt canh thâu / Từng cơn mưa đỗ chiều ven biển / Cuống quýt triều dâng sóng bạc đầu
Ngày ấy con đi / Lệ tràn đầy mi / Tiễn con Mẹ khóc / Giọt sầu chia ly
Em là một người vợ hiền hòa / Vừa hiền lành, vừa vô cùng khả ái
Và dĩ vãng chợt dừng trong ký ức / Các vàng xưa in đậm nét phong trần
Thấy những tàn phai khắp nẻo đường / Mắt buồn lệ nhỏ khóc quê hương / Mờ trong khói nhạt vàng son cũ / Tơi tả rêu phong phủ kín tường
