Em là một người vợ hiền hòa / Vừa hiền lành, vừa vô cùng khả ái
Thơ – Poetry
Và dĩ vãng chợt dừng trong ký ức / Các vàng xưa in đậm nét phong trần
Thấy những tàn phai khắp nẻo đường / Mắt buồn lệ nhỏ khóc quê hương / Mờ trong khói nhạt vàng son cũ / Tơi tả rêu phong phủ kín tường
Cả thế giới đang vẫy chào thế kỷ / Đoàn kết với nhau trừ bọ hai nghìn / Họ cùng bỏ ra tiền muôn bạc tỷ / Chỉ để ngăn ngừa một lũ khùng điên
Ta Khói Núi vờn trên đường Núi Vọng / Ở Tây Hồ, cạnh Suối Cát, Rừng Vua (*) / Dù đất trời có nóng lạnh, nắng mưa / Thông vẫn hát, cỏ cây vẫn xanh, hoa vẫn nở
Gần bảy ngàn ngày đêm ta xa nhau / Mỗi đứa như mây bay / Trôi dạt một hướng trời / Mỗi đứa có riêng một mảnh đời
Từng sợi nhớ quấn buồng tim trở giấc / Ngoài trời đông gió hú vọng vào hồn / Ôm gối sầu gặm nhấm nỗi cô đơn / Nghe chăn chiếu lạnh thở dài xa vắng
Về Boston – từ trên cao nhìn xuống / Thấy lá vàng-xanh-đỏ cả một phương / Gió từng cơn thốc lạnh cổng phi trường / Nghe như có tiếng thu vàng réo gọi
Em gửi cho anh cành Pensée ép / Anh hiểu rồi… nghìn tâm sự ngổn ngang / Trăng đêm nay đẹp quá… ánh trăng vàng / Anh ao ước… đêm vô cùng… mãi mãi
Hơn ba mươi năm lưu đày biệt xứ / Từ những ngày tàn cuộc chiến điêu linh / Cũng bấy nhiêu năm xót đời lữ thứ / Tiếng gọi trường xưa rộn rã ân tình
