Em hỏi tôi, sao không về thăm xứ sở / Em biết rồi sao còn hỏi, em ơi / Đất nước hôm nay tan nát, tơi bời / Cũng bởi lũ cộng nô toàn phường vô lại
Thơ – Poetry
Ghé vào đời nhau chút tình đã muộn / Anh chắc lắm lần dằn nỗi bâng khuâng / Như lúc ngoảnh nhìn dấu chân ngày cũ / Dội miết trong anh nghìn vạt khánh ngân
Tháng 12 đã là tháng cuối năm Là năm mới đang thập thò trước ngõ Dẫu em và tôi vẫn còn đó Nhưng hương vị mùa xuân phai nhạt lâu rồi.
Xin trả cho tôi màu nắng lụa vàng / Xin trả cho tôi đường lá me bay / Xin trả cho tôi Saigòn ngày cũ / Xin trả cho tôi! Xin trả cho tôi
Mùa trăng trở lại sáng ngời / Khuôn trăng đầy đặn cuối trời gọi tên / Trăng về anh lại nhớ em / Nhớ như men rượu làm mềm châu thân
Bài thơ người gửi cho tôi Đọc xong dõi mắt cuối trời thẳm xa * * * Tôi biết người chờ đợi Mong được gặp lại nhau Người ơi gặp lại thêm đau Bởi không thể nối hai đầu nghiệt oan
…với nhà văn Vũ Thị Thiên Thư Lâu rồi không thấy em đâu Đi chơi đến nỗi dãi dầu nắng mưa Mải mê tìm bóng hình xưa Để quên trăng lạnh sao thưa cuối trời
Cùng em dạo bước chiều thu Nhìn em vung lá bên khu rừng chiều
Năm nay dường như thu quên về Thời tiết như hè dài lê thê Dù vậy trăng thu vẫn lấp lánh Vẫn nhớ người biền biệt bên tê
Cả gia đình dùng cơm trưa xong thì đã đến giờ thằng út và bạn gái của nó phải lên phi trường về lại Los Angeles. Nó trùng trình mãi rồi cũng phải nói lời chia tay, hối hả lên xe nhờ tôi đưa đến phi trường.
