Thằng con trai Út, năm nay đã 26 tuổi, cho đi học xa, học xong xin ở lại làm việc luôn. Công việc làm bù đầu nên lâu lâu cố gắng chạy về thăm Ba Mẹ, anh chị một hôm rồi lại vội vã ra đi. Nếu lâu không về là mọi người sử dụng Facetime, Viber, Tango, Text, điện thoại để kêu réo nhìn mặt nó mập ốm thế nào.
Hắn cứ sống với sức sống vươn lên trong cái ảo tưởng, mơ hồ như một người khách lạ. Hắn luyến tiếc quá tuổi thanh xuân cho nên rất ít khi hắn công nhận là hắn đã đứng bên kia một nửa cuộc đời!
Chiều qua, khi đóng cửa trường ra về, trời hãy còn rất sáng. Trên đường về, con đường quen thuộc vẫn đầy xe cộ như bất cứ chiều Thứ Sáu nào. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói là khí hậu chiều nay quá tuyệt vời. Nắng rất vàng trải khắp đầu cây, ngọn cỏ; ươm lên mấy dãi mây trời bay lãng đãng trên cao, và gió mát rượi khi tôi mở rộng tất cả 4 cửa sổ xe cho không khí lồng lộng tràn vào. Bỗng chốc tôi quên tất cả để cảm nhận một hạnh phúc ngọt ngào lâng lâng trong tâm hồn.
Nửa đêm ngồi bật dậy
Mưa nặng hạt ngoài song
Mới trải qua ác mộng
Còn áo não, ê chề:
“Từ trận chiến tôi về
Áo bay còn ướt sũng
Trong lòng đầy nao núng
Một trời đạn pháo như mưa!”