Trong luồng chảy bất tận của thời gian, mùa xuân thường được nhắc đến như một khởi đầu, nơi đất trời thay áo mới, nơi lòng người bỗng dịu lại trước những chồi non vừa nãy mầm. Nhưng không phải ai trong chúng ta cũng chào đón mùa xuân đúng thời, đúng lúc. Có những mùa xuân đến muộn… hoặc có khi, chính lòng người không bắt kịp mùa xuân, để có lúc phải giật mình thì xuân đã vụt qua.
Sau Tết chừng một tuần, khi dư âm của mùa xuân xa xứ – bình thường như những mùa xuân đã qua – vẫn còn chút dư hương đọng lại trong ký ức buồn. Nhà tôi cùng ba người chị của nàng xuống tàu cho một chuyến cruise một tuần lễ… như năm trước. Và cũng chính trong những ngày đó, tôi nhận được lời khuyến khích dịu dàng từ nàng, “Hãy bay đi Minneapolis, đón Tết muộn theo lời mời của đôi bạn trẻ – Cao Tân và Trâm Anh.”
Bài nói chuyện của Bùi Huy tại hôm ra mắt sách.
Xin chia sẻ với độc giả trang nhà Thơ Văn Yên Sơn
Người ta hay nói: Văn tức là người. Vậy thì đọc văn Yên Sơn chúng ta thấy gì ở con người ấy? Có nghe thấy tiếng quyền tiếng cước vù vù của Đệ Bát Đẳng Huyền Đai đó không?
Nhà văn Nguyễn Mạnh An Dân trong phần lời tựa cũng bảo, “Yên Sơn viết văn không phải để giải trí cho mình, mà cũng không phải để giải trí cho người đọc.” Thế thì Yên Sơn viết văn để làm gì vậy? Và chúng ta, những người độc giả đọc văn Yên Sơn, nếu đọc không phải để giải trí thì chúng ta đọc để làm gì?
Bài phân tích văn học và tâm ý của hai bài thơ tình.
Một đối thoại thi ca về tình yêu và vô thường trong không gian văn học hải ngoại.
Trong sinh hoạt văn học hải ngoại, thơ tình luôn chiếm một vị trí đặc biệt. Không phải vì nó dễ viết, mà vì nó là nơi hội tụ những ám ảnh lớn nhất của đời sống lưu dân: chia xa, giới hạn, ký ức, và cảm thức vô thường. Trong bối cảnh ấy, cặp thơ xướng–họa xoay quanh ý niệm “không thể tròn vuông” mang một giá trị vượt ra ngoài câu chuyện riêng của hai người yêu nhau. Nó trở thành một ẩn dụ rộng hơn về thân phận và định mệnh.