Chỉ Là Cõi Tạm

ngày 1.01.18

Rồi đến lúc phải trở về chốn cũ,
để thấy đời như con nước mùa khô,
chảy lòn qua những ghềnh đá nhấp nhô,
khi gió thay mùa hát ru trên lá!

Đọc tiếp »

Chỉ Còn Một Trái Tim Khô

ngày 31.12.17

Thơ Yên Sơn
Hồng Vân diễn ngâm


Thì Thầm

ngày 28.12.17

Một lần nghe em nói với tôi,
Có những mối tình không tên tuổi
Vẫn lặng lẽ nằm yên
Gần gụi như nhịp thở con tim
Đọng lại trong ta âm vang sâu lắng
Dù không gian nọ, khoảng cách kia có khác nhau, dài ngắn
Nhưng có nghĩa gì… chỉ là tên gọi mà thôi

Đọc tiếp »

Đôi Mắt Người Sơn Tây

ngày 27.12.17

Thơ Quang Dũng

Cảnh Buồn Người Có Vui Đâu

ngày 25.12.17

Kingwood, tuyết rơi được một đêm
Và giá lạnh cũng chừng dăm ba bữa
Nhưng vườn cây xanh bây giờ không còn nữa
Dù mưa rơi nặng hạt mấy hôm rồi

Đọc tiếp »

Một Mùa Đông

ngày 24.12.17

Tác giả: Lưu Trọng Lư


Merry Christmas To All Of You!

ngày 24.12.17

ĐỌC “NHỮNG GIỌT SƯƠNG RỚT MUỘN”

ngày 21.12.17

CỦA BÚT NHÓM ĐÀO-NGUYỄN SONG-YÊN
Cũng còn một chút hương xưa
Giọt sương rớt muộn âm thừa quẩn quanh

Nhà thơ Phan Xuân Sinh, trong một lời ngõ của thi tập Cung Ngữ, đã viết: “Khi chúng ta nói về thơ, tức là chúng ta đang đi vào cõi văn chương mang những cốt tũy, tinh túy của chữ nghĩa. Người làm thơ trang trải tấm lòng của mình trên những con chữ biết nói, biết rung cảm bằng những thanh âm trang nhã và diễn tả bằng sự chắt lọc lãng mạn của trái tim…”

Đọc tiếp »

Dòng Đời Trôi

ngày 18.12.17

Ngồi trong bóng đêm
Nghe tiếng gió đuổi nhau qua thềm vắng
Cả không gian âm trầm vắng lặng
Chỉ có tiếng côn trùng rả rích gọi canh thâu

Đọc tiếp »

Có phải ta chỉ là nhánh cỏ khô

ngày 14.12.17

Có phải chăng ta đầu hàng số mệnh
Để tinh thần xuống thấp lộ nỗi cô đơn
(như thủy triều rút đi bày trơ bờ đá, phơi cả rong rêu)
Trống trải tủi hờn

Đọc tiếp »