Ca sĩ: Hoàng Phương Thảo Tôi đưa em về ngày đông lạnh giá Nắm bàn tay chuyền hơi ấm giã từ Nắng chiều nghiêng, đường phố vắng u hoài Tiễn người đi lời chia ly ngại nói
Sáng Tác Mới – New Piece
Em hỏi tôi, sao không về thăm xứ sở / Em biết rồi sao còn hỏi, em ơi / Đất nước hôm nay tan nát, tơi bời / Cũng bởi lũ cộng nô toàn phường vô lại
Tháng 12 đã là tháng cuối năm Là năm mới đang thập thò trước ngõ Dẫu em và tôi vẫn còn đó Nhưng hương vị mùa xuân phai nhạt lâu rồi.
Lần gặp nhau năm đó / Có ai ngờ thấy nhau lần cuối. / Nụ cười em vẫn tươi, / Môi mắt em vẫn thật nồng nàn, / Tình bỗng dưng chia xa, lửa hương nồng như gió bay cao. / Trời nổi cơn bão giông, cho chúng mình đôi ngả phân ly
Xin trả cho tôi màu nắng lụa vàng / Xin trả cho tôi đường lá me bay / Xin trả cho tôi Saigòn ngày cũ / Xin trả cho tôi! Xin trả cho tôi
Mùa trăng trở lại sáng ngời / Khuôn trăng đầy đặn cuối trời gọi tên / Trăng về anh lại nhớ em / Nhớ như men rượu làm mềm châu thân
Bài thơ người gửi cho tôi Đọc xong dõi mắt cuối trời thẳm xa * * * Tôi biết người chờ đợi Mong được gặp lại nhau Người ơi gặp lại thêm đau Bởi không thể nối hai đầu nghiệt oan
Cùng em dạo bước chiều thu Nhìn em vung lá bên khu rừng chiều
Em lớn lên sau một chín bảy lăm Trong khi tôi đã dạn dày sương gió Quê hương của chúng ta dẫu vẫn còn đó Nhưng đang bị xéo giày bởi một lũ u mê
Khi không nhận được email Có người muốn biết rằng tôi nghĩ gì Rằng giữa tri kỷ, người yêu Nếu được chọn một, chọn theo hướng nào
