2. phải, những mùa xuân xưa yêu dấu còn đâu nữa. Càng tiếc nuối, càng xót thương thì càng thấy cay đắng, ngậm ngùi. Tuổi đời càng ngày càng chồng chất còn có bao nhiêu người mong mỏi để được thấy mai vàng pháo đỏ như ngày xưa.
Tùy Bút – Free Writing
Đầu óc của hắn độ này lung tung quá! Cứ đầy ắp toàn chuyện vác ngà voị Hắn đâm ra ăn không ngon, ngủ không đầy giấc nên cứ bị ngủ gục trên tay lái hoài.
Hắn cảm thấy cũng kì cục hết sức! Bằng lăng ở Kingwood quá nhiều, có đủ màu sắc. Ngay sau vườn nhà hắn cũng đầy những hoa bằng lăng đủ màu tím, đỏ . Hắn thích cái màu đỏ sang cả của giống hoa nàỵ Hắn nhớ có nói với ai như vậy và dường như người ấy cũng thích như vậỵ Cái kì cục nữa là người ta thích cái gì hắn thích cái đó.
Hắn cứ sống với sức sống vươn lên trong cái ảo tưởng, mơ hồ như một người khách lạ Hắn luyến tiếc quá tuổi thanh xuân cho nên rất ít khi hắn công nhận là hắn đã đứng bên kia một nửa cuộc đời! Hắn không sợ già nhưng hắn không muốn chấp nhận.
Hôm qua ngồi trên máy gần hết một ngày, tới 11g đêm thì bạn bè gọi phone tới:
-TB! Hôm ni trăng đẹp quá mi ơi… chạy xuống phố xem trăng
với tụi tau không?
…Tôi muốn bảo cùng anh, có những gì trong lòng khó nói được thì anh ơi xin hãy lặng yên vì quanh đây còn bao nhiêu những nỗi muộn phiền…..
Hắn cũng đã nói rồi chắc tại người ta bị tiền vật quá nên quên trước quên sau! Hắn bao giờ cũng không nghĩ điều tiện nghi cho mình.
Trần Dịệp giật mình nhìn đồng hồ bên đầu giường ngủ – 7giờ 27 sáng. Hắn hốt hoảng lay vợ dậy:
– Em à! thôi chết rồi, trễ giờ đi làm rồi! Em dậy ngay đi!
Hắn cũng đâu có biết hắn muốn trào nước mắt vì cái gì, nhưng đọc thấy người ta chảy nước mắt nên hắn cảm động theo!
Bạn thân,Cái nỗi buồn vong quốc, tha hương bao giờ cũng canh cánh bên lòng. Thế nên tôi luôn luôn bận rộn cho bất cứ việc gì
