Này các anh cộng sản / Lẽ ra tôi gọi các anh là Việt cộng / Nhưng hỗ thẹn thay cho mẹ Việt Nam / (Đã lỡ sanh ra một lũ gian tham / Vừa ngu ngốc, vừa cứng đầu, ương ngạnh)
Thơ – Poetry
Thắm thoát ngày qua ngày qua mau / Mười sáu năm qua như nước chảy qua cầu / Ta cũng qua rồi thời xuân sắc / Bỗng chốc tóc xanh đã nhuộm trắng mái đầu
Em yêu quý anh nhớ em quá đỗi / Khi thấy mình lạc lõng giữa chợ hoa / Khi dòng đời lắm kẻ lại người qua / Mà vẫn thấy cô đơn từng nhịp bước
Mây thu giăng mắc trên ngàn / Chiều thu mưa bụi ngỏ hồn đan mây / Dấu chân chim, dáng thu gầy / Thu sang vàng lá, bóng ngày chìm sâu
Gió trăng rồi cũng đi hoang / Đời ta rồi cũng lang thang đất người / Quên rồi tháng đẹp ngày vui / Ngẩn ngơ chợt khóc, ngậm ngùi cười vang
Ta về liễu rũ đường mưa / Lạc loài thân phận, người xưa bạc lòng / Ta rồi đời cũng long đong / Lỡ làng duyên phận còn mong ước gì
Hôn em mái tóc bồng bềnh / Lệ mừng nhỏ xuống long lanh / Bao nhiêu năm qua mòn mỏi / Đợi chờ hết cả xuân xanh
Em về hong nỗi bâng khuâng / Chiều đong nước mắt nặng chùng tóc tơ / Anh về thảng thốt cơn mơ / Ôm em hụt hẫng, chơ vơ dặm mòn
Nhớ chi em chuyện ngày xưa / Bóng thời gian cũng không chừa thương đau / Nay ta sương điểm mái đầu / Gợi chi nỗi nhớ, niềm đau thuở nào
Tình đã trót trao nhau rồi / Thì còn lại chi em ơi / Vườn xưa phất phơ bướm trắng / Sầu cô đơn, xót thương người
