Khi cành phượng… hoa cuối cùng rụng xuống / Là hơi thu đã vàng lá trên cây / Cuối trời xa nắng nằm soãi trên mây / Nương theo gió bềnh bồng trôi rất chậm
Thơ – Poetry
Nắng ngày xưa yên vui / Hong tuổi thơ đầm ấm / Nắng bây giờ buồn lắm / Nám mặt người bon chen
Tôi ngửa mặt cho gió lồng vào phổi / Cho phập phồng với dưỡng khí, mùi hương / Tôi mở buồng tim đón nhận yêu thương / Cho tuổi trẻ không quay lưng bước vội
trăng vàng lồng lộng trên đầu / chạy lui chạy tới biết đi đâu bây giờ
Cái hộp thư bỗng trở thành xa lạ / Đã lâu rồi những con chữ đi hoang / Đông sắp tàn, trời sắp chuyển mùa sang / Cây trụi lá, hộp thư gầy trống lốc
Từ xa vạn dặm nhìn về quê hương / Nỗi buồn vời vợi, một trời đau thương
Nửa đêm ngồi bật dậy / Mưa nặng hạt ngoài song / Mới trải qua ác mộng / Còn áo não, ê chề: / “Từ trận chiến tôi về / Áo bay còn ướt sũng / Trong lòng đầy nao núng / Một trời đạn pháo như mưa!
Ôi năm tháng vẫn vô tình đi tới / Mà em tôi cứ lặng lẽ như tờ / Để tôi buồn tôi dệt mộng thành thơ / Đóng thành tập, để chồng lên ký ức
người xưa giờ ở nơi đâu / gọi tên nỗi nhớ giọt sầu hoen mi / tìm nhau đã hết xuân thì / mà tăm nhạn vẫn biệt ly nghìn trùng / ước mơ một cuộc tao phùng / chỉ là ảo vọng ngược dòng nhân gian
Bến bờ xưa cũ còn đây Dòng sông lưu luyến vẫn đầy nhớ thương Trong tim tóc gió còn vương Người đi để lại dư hương ngọt ngào Tim buồn gõ nhịp xôn xao Còn đây kỷ niệm dạt dào… biết không? Tháng 3/2015
