Sáng thức dậy lại nghĩ ngay đến bé / Tối hôm qua đi ngủ bé cũng theo / Giấc mộng nào cũng thấy bé mè nheo / Đi đứng nằm ngồi cũng đều nhớ bé
Thơ – Poetry
Gặp lại người xưa buồn muốn khóc / Hương thu quanh quẩn, gió vô tình / Một chút xuân thì tìm không thấy / Trên cành sương đọng giọt long lanh
Khi cành phượng… hoa cuối cùng rụng xuống / Là hơi thu đã vàng lá trên cây / Cuối trời xa nắng nằm soãi trên mây / Nương theo gió bềnh bồng trôi rất chậm
Nắng ngày xưa yên vui / Hong tuổi thơ đầm ấm / Nắng bây giờ buồn lắm / Nám mặt người bon chen
Tôi ngửa mặt cho gió lồng vào phổi / Cho phập phồng với dưỡng khí, mùi hương / Tôi mở buồng tim đón nhận yêu thương / Cho tuổi trẻ không quay lưng bước vội
trăng vàng lồng lộng trên đầu / chạy lui chạy tới biết đi đâu bây giờ
Cái hộp thư bỗng trở thành xa lạ / Đã lâu rồi những con chữ đi hoang / Đông sắp tàn, trời sắp chuyển mùa sang / Cây trụi lá, hộp thư gầy trống lốc
Từ xa vạn dặm nhìn về quê hương / Nỗi buồn vời vợi, một trời đau thương
Trơ trụi một góc đời / Khi tình yêu bay xa / Bên hiên chiều nhạt nắng / Và trái tim chưa già
Nửa đêm ngồi bật dậy / Mưa nặng hạt ngoài song / Mới trải qua ác mộng / Còn áo não, ê chề: / “Từ trận chiến tôi về / Áo bay còn ướt sũng / Trong lòng đầy nao núng / Một trời đạn pháo như mưa!
