Đã lâu lắm không về thăm Xứ Quảng / Lòng nôn nao thương nhớ quá quê mình
Thơ – Poetry
Tôi giận tôi vì tâm hồn yếu đuối / Nói ra điều cần giữ kín trong tim / Tôi hứa ngày rồi lại hứa ban đêm / Nhưng khi gặp lại quên ngay… khổ quá
Tôi thấy bạn cõng con, dắt vợ / Đi biểu tình chống Tàu Cộng xâm lăng / “Đáp Lời Sông Núi” tiếng hát vang vang / Trong nắng sớm của ngày hè rực cháy
Ngày cuối tháng Tư nhắc nỗi đau / kẻ thắng người thua thiệt rối nhàu / Thống nhất: Bắc Nam dân trốn chạy / Nhân quyền: sao mặt ủ mày chau
ở những chỗ nhân gian không thể hiểu (*) / có một người buồn như dại như ngây / ở những chỗ không gian toàn âm điệu / đầy sắc màu huyễn hoặc ửng chân mây
Sinh nhựt lại về, tôi lại đau / Bạn hỏi, “già sao lại sinh sau” / Tôi nói, chết ngày tàn cuộc chiến / Bỗng chốc tái sinh Tháng Tư sầu
Năm này nữa, 36 năm rồi đó / Ta làm gì? Bóng đã ngã về tây / Mộng vá trời theo gió cuốn mây bay / Còn vướng vất ở đáy hồn tan nát
Đọc “thư viết từ mặt đường dậy sóng”, chú bồi hồi nước mắt chợt rưng rưng. Đúng là cháu con của Bà Triệu, Bà Trưng. Đưa vai đỡ góc sơn hà nghiêng ngửa.
Gió đã chuyển mùa / Sao mùa vui còn chưa thấy tới / Mà chỉ thấy tro mù, bụi bặm ngập lối đi / Bước chân qua, anh chị em nhìn thấy những gì / Ngoài gậy gộc của lũ cuồng nô với tâm hồn dã thú / Trán em bung máu / Đầu chị u sưng / Vết thù hằn trên mặt, trên lưng / Anh vẫn bước lên, hô vang lời yêu nước
Mùa Đã Thay Rồi Đã hết rồi, tin yêu không còn nữa Sẽ không còn nghe tiếng nói dịu êm Nhạn lẻ nhau bên trời sương mờ lối Ta nhớ người trĩu nặng cả buồng tim
