Năm này nữa, 36 năm rồi đó / Ta làm gì? Bóng đã ngã về tây / Mộng vá trời theo gió cuốn mây bay / Còn vướng vất ở đáy hồn tan nát
Thơ – Poetry
Đọc “thư viết từ mặt đường dậy sóng”, chú bồi hồi nước mắt chợt rưng rưng. Đúng là cháu con của Bà Triệu, Bà Trưng. Đưa vai đỡ góc sơn hà nghiêng ngửa.
Gió đã chuyển mùa / Sao mùa vui còn chưa thấy tới / Mà chỉ thấy tro mù, bụi bặm ngập lối đi / Bước chân qua, anh chị em nhìn thấy những gì / Ngoài gậy gộc của lũ cuồng nô với tâm hồn dã thú / Trán em bung máu / Đầu chị u sưng / Vết thù hằn trên mặt, trên lưng / Anh vẫn bước lên, hô vang lời yêu nước
Mùa Đã Thay Rồi Đã hết rồi, tin yêu không còn nữa Sẽ không còn nghe tiếng nói dịu êm Nhạn lẻ nhau bên trời sương mờ lối Ta nhớ người trĩu nặng cả buồng tim
hào cô giáo “Lan Lê”
Trước khi nói chuyện với cô tôi cần biết rõ / Xin hỏi cô giáo chữ “Lan” là tên hay họ / Bởi tiếng Việt mình viết Họ trước Tên Sau / Chắc hẳn cô không phải con cháu của Nữ Thần Tự Do
bên nước Mỹ này đâu. / Sao lại viết Họ sau Tên trước?
Houston mưa lụt mấy hôm nay Nhà ngập, xe trôi đã mấy ngày Trường học nhiều vùng còn đóng cửa Học trò mấy hạt vẫn loay hoay
Ác mộng xưa lâu lâu về ám ảnh / Tôi nhớ hoài lần trốn giặc bờ sông / Máu, mồ hôi, nước mắt đỏ cánh đồng / Giặc Pháp, Việt Minh giết người vô tội
Ngày 29 tháng 4 chim vỡ tổ / Gọi tìm nhau ơi ới giữa không trung / Đứa xăng hết đáp liều Hạm Đội 7 / Đứa cùng đường đáp Côn Đảo, Dương Đông
30 năm – nửa đời người / làm thân viễn xứ… buồn ơi là buồn / đêm-tàn-nhạt-bóng-trăng-suông / đầu cây ngọn cỏ cũng vương nét sầu
Cho anh ngủ thêm chút nữa / Bởi thức khuya nên con mắt không chịu mở
