Buổi tối chớm thu ngoài khung cửa Từng chiếc lá vàng rơi đó đây Bạn bè xa khuất còn bao đứa Đứa tận bên trời, đứa chân mây Năm ba đứa khác đầu bạc trắng Kể chuyện lưng trời giữa cơn say
Thơ – Poetry
Nụ hoa môi thưở đó Dưới trăng vàng năm nao Vẫn còn đây nỗi nhớ Nhịp tim còn xôn xao Vội vàng qua hơi thở Nhưng hương vị ngọt ngào
Hiu Hắt Cố níu giữ …cũng phải từ ly Người về rồi đi như bóng mây Bao lần tay nắm Bao lần vẫy Thăm thẳm lòng nhau nỗi nhớ đầy
Buổi chiều thu lung linh / Em đuổi theo con nắng / Sao bờ môi thấm mặn / Giọt sương buồn đong đưa
Thương chút tình xưa cũ / Bởi thăng trầm, chứ ai phụ tình ai / Thương hoài giọt nắng chiều phai / Lung linh đậu ráng cuối ngày mùa đông
Nửa đêm lạ thấy quán sầu mở cửa / Tôi trở mình nghe lại khúc mưa quen / Có ngọn nến lung linh miền quê ngoại / Trong một mùa lũ lụt ngập bờ kênh
Một câu chuyện cổ tích trên cánh đồng hoa vàng. Một cuộc tình lãng mạn, nặng phần “Liêu trai chí dị”. Mời nghe Cô Hai Sài-Gòn đọc truyện
Một thoáng tôi đi quanh mùa xuân / Nghe thơm mùi tóc nhớ hương rừng / Con tim xao xuyến mùa trăng cũ
Nếu bạn muốn đi từ Nebraska Qua Iowa thăm viếng Tôi sẽ chỉ bạn cách đi nhanh hơn hoả tiễn Chỉ vài giây đồng hồ Hay chỉ trong tích tắc thôi Nhất định bạn sẽ đến được hai nơi
Biết Bé của anh giờ này đã thức / Đang nhâm nhi cafe, sáng mù sương / Dõi mắt nhìn xa về phía đại dương / Và tư lự nghĩ về anh của Bé
