Gió âm thầm không nói mà sao núi phải mòn Em đâu phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay em chẳng đến Dù sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em (*)
Thơ – Poetry
…với Như Tuyền trên làn sóng 1600AM Saigon Dallas Radio
Hôm qua có thằng bạn / Ghé qua nhà thăm chơi / Hai đứa ngồi nói chuyện đời / Quanh đi quẩn lại cũng thời đi bay
Nắng Hạ chói chang / Mồ hôi đẵm ướt như thuở Saigon / Nhớ những lần chạy xe Vespa ngang qua phố / Ôi khoảng không gian cũ
Em cứ nói “tình anh dần phai nhạt / Ngày càng xa, lời nói bớt ân cần / Thu sang rồi, lá đã rụng đầy sân / Mà ước hẹn vẫn chỉ là hẹn ước
Anh hỡi anh người con yêu Quảng Ngãi / Bao giờ về thăm sông núi băn khoăn / Nhớ về Vệ Giang thăm người em gái / Bao năm rồi tang biến vẫn cách ngăn
Gặp lại nhau để nói lời ly biệt Tình đã buồn, duyên đã cạn từ đây Ngại nhìn nhau giữa tiếng gió lời mây Tay lạc lõng, nhịp tim buồn rũ rượi
Em về rồi còn dư âm tiếng hát / Gợi nỗi buồn tiếc nuối một chia xa / Mắt long lanh từng ý nhạc lời ca / Như nhắn gửi cho hồn anh say khướt
Đã muộn rồi những ước mơ vô vọng Đã hết rồi những thề hẹn tương lai Nỗi khổ đau lắng đọng giữa canh dài Khu vườn mộng cũng tàn theo vạt nắng
trăng thu soi rực rỡ / mọi ngõ tối cuộc đời / tôi nhủ lòng mở cửa ra phơi / cho thổn thức tràn ra ngoài khung cửa / biết xuân tôi sẽ không quay về nữa / thôi cũng đành vui với lá vàng tươi
