NIỆM KHÚC

ngày 11.09.22


Biết Bé của anh giờ này đã thức
Đang nhâm nhi cà phê, sáng mù sương
Dõi mắt nhìn xa về phía đại dương
Và tư lự nghĩ về anh của Bé

Sáng hôm nay ông mặt trời dậy trễ
Mây giăng mù và hơi lạnh se da
Anh lắng nghe từng tiếng động trong nhà
Từ dưới đất, trên lầu đều trống vắng

Anh nhớ Bé giữa không gian tĩnh lặng
Nhớ những lần gây gổ giận hờn nhau
Dẫu có thế nào cũng chẳng được lâu
Vài ba bữa lại nhớ nhau quắn quýt

Con đường tình với tương lai mờ mịt
Có lẽ chỉ là giấc mộng dài thôi
Tình chúng mình theo ngày tháng đầy vơi
Sẽ như con nước êm xuôi về biển

Bé của anh ơi dù bao tình huống
Mình vẫn có nhau cũng đã tuyệt vời
Ai có lường đâu ngang trái cuộc đời
Đã rụng xuống giữa đời mình nghiệt ngã

01012011



Elegy of Longing

I know my Bé is awake by now,
slowly sipping coffee in the haze.
Eyes drifting far toward the distant sea,
quietly thinking of your man, of me.

This morning the sun rose late again,
clouds hang low, a chill on skin.
I listen to the sounds inside this house,
down below, upstairs—nothing within.

I miss you, Bé, in the silent air,
even the fights, the fragile flame.
No anger ever lingers long—
after a while, we ache the same.

Our road of love fades into unknown light,
perhaps no more than a dream drawn long.
Our love, ebbing and swelling with time,
like gentle tides that drift to the sea along.

My Bé, whatever turns life brings,
having each other is already grace.
Who could foresee the cruel twists of fate,
falling upon our harsh embrace?

Still, I think of you in quiet hours,
where longing sings and hope grows thin.
A memory kept like a whispered song—
a requiem held deep within.


« TRANG NHÀ »