Đêm qua đi vào mộng / Không gặp người trong mơ / Nhìn trời cao đất rộng / Cho buồn lòng hồn thơ
Thơ – Poetry
Phía trước là vô ngã / /Mùa xuân lùi sau lưng / Bơ vơ người khách lạ / Từng bước chân ngập ngừng
Được tin nhắn em sẽ đi vài bữa / Nhưng biệt tăm cho mãi tới hôm nay / Cả tháng dài, đợi từng phút từng giây / Mà tăm nhạn vẫn mịt mờ giăng mắc
Sáng hôm nay nghe hơi thu trở lại Gió rạt rào hàng chuông gió reo vang Bước ra sân… đầy rẫy lá khô vàng Tay vung chỗi tiễn những ngày nắng hạ
Người lính già nhìn xuyên ra khung cửa Vạt nắng chiều như nhảy nhót lung linh Chạnh nhớ một thời khói lửa điêu linh Nhớ đồng đội, nhớ chiến trường bỏ lại
Nghe tin em bỏ cuộc Ra đi không một lời Cũng xong một kiếp con người Thác về sống gửi xong rồi trần duyên
Con lên phi cơ bay về Atlanta Tim buốt lòng đau nước mắt chan hoà Nhớ cuối tháng tư bảy lăm ngày đó Bay ra Vũng Tàu, xa mẹ lìa cha
Hôm nay cuối Hạ đầu Thu Sao tôi cảm tưởng hình như Hạ về Nhìn hoa cỏ quá thảm thê Gục đầu, héo rũ mà tê điếng lòng
Đêm nay thuyền lại đầy trăng Kéo tôi khỏi Cõi Thường Hằng (*)… nhớ em Kể từ ngày em lìa xa bến đợi. Vầng trăng xưa vừa ra khỏi giấc nồng Con thuyền tình vẫn trơ trọi đợi mong Mà tăm nhạn vẫn bặt vô âm tín
Anh đang như chim bay về vùng biển / Phải chi cùng em chắp cánh chung đôi
