Bây giờ đang là tháng cuối của mùa Hè Texas.
Sáng sớm Chủ Nhật, cả rừng thông Kingwood đứng mơ màng trong lớp sương rất mỏng, xám đục. Cả lũ ve sầu dường như cũng đang mơ ngủ. Sáng hôm nay thời tiết rất thu, không hừng hực nóng như buổi sáng hôm qua. Tôi xem xét chiếc xe đạp đã nằm yên trong nhà chứa xe từ bao nhiêu tháng qua, bôm hơi thêm và đạp về hướng Green Belt.
Sáng Tác Mới – New Piece
Người ta thường có khuynh hướng chung là tuổi trẻ thích sống cho hiện tại, lo công danh sự nghiệp để tiến về tương lai trong khi người già thường quay về với kỷ niệm vàng son và quá khứ lộng lẫy của mình. Nhưng người ta cũng nói kỷ niệm đẹp không đẹp như lúc nó xảy ra và quá khứ lộng lẫy thường lộng lẫy hơn nhiều lần so với quá khứ!
Đã từ lâu, thỉnh thoảng tôi được nghe bạn bè, người quen nói về “nông trại nuôi gà công nghiệp do người Việt Nam làm chủ” ở Texas. Tôi vẫn nghĩ có dịp sẽ đi xem chơi cho biết, nhưng vì công việc bề bộn, cứ lần lựa hoài rồi cơ hội cũng qua đi. /
Ngồi buồn thắc mắc hỏi chơi / Rằng con người có giống trời hay chăng / Người có mặt mũi tay chân / Còn trời chỉ một khoảng không to đùng?
sáng nay vừa thức dậy / bật lắp-tóp ngồi thiền / thấy thư đăng cáo phó / bạn mình về cõi tiên
Sáng mồng một / Giật mình nhớ Tết / Nhưng nhà vắng hoe… / Ngày Thứ Sáu, ai nấy đã đi làm
Ở đây Xuân về nghe rất lạ / Không mai vàng, pháo đỏ, bánh chưng xanh / Chỉ có gió vi vu qua mấy hàng cây trụi lá trơ cành / Thông lặng đứng dưới mưa bay gió lạnh
Sáng đầu năm / Trùm chăn nằm tính sổ / Lòng rạt rào nhưng đầu óc cứ mông lung / Nhớ lại một thời Bảo Quốc Trấn Không
Nhìn tờ lịch / Bỗng giật mình thảng thốt / Đã tháng mười hai, hai không một ba / Thời gian đi quá nhanh
Thu đã muộn nhưng trời vừa trở lạnh / Mưa phất phơ đẫm ướt lá thu vàng / Gió chuyển mùa mang hơi lạnh ùa sang / Ngồi với tách cafe chào buổi sáng
