Buổi sáng dậy phấn thông vàng khắp lối / Nghe đất trời rộn rã đón mùa xuân / Azalea, Red Bud nở tưng bừng / Trong nắng sớm chim muông vang tiếng hót
Thơ – Poetry
Khi Nhỏ đến sân chùa bừng sáng dậy / Và lòng ta xao xuyến lẫn bâng khuâng / Trong lớp áo nâu (ta) cố niệm lời kinh / Giả nhắm mắt nguyện cầu cùng Phật tổ
bất chợt có trong tim hình ảnh đẹp / người ta sẽ thôi không thấy mình già (*) / và như thế sẽ là điều cần thiết / để quên mình lội ngược tháng ngày qua
Tự nhiên thấy nhớ người ta / Suốt một buổi tối đi ra đi vào / Tự nhiên lòng cứ nôn nao / Nghĩ quanh nghĩ quẩn đi vào đi ra
Mười sáu năm luân lạc / Bên này Thái bình dương / Ta tưởng ta ảo ảnh / Thân cỏ mọc bên đường
Tháng ngày gầy lụn đi qua / Mới hôm nao bỏ quê nhà ra đi / Bụi hồng in dấu ngựa phi / Ta khom lưng gánh xuân thì rêu rao
Tôi nắng cháy màu da vàng của Mẹ / Mẹ Việt Nam yêu dấu biết chừng nao / Dòng máu đỏ hòa chan cùng suối lệ / Tưới quê hương-trên mảnh đất nghẹn ngào
Hoa buồn rụng xuống cội cây / Gió ơi sao nở thổi bay phương nào / Mới hôm nao sắc hồng đào / Mà nay tứ tán bay vào khoảng không
Lệ khô từ thuở lấy chồng / Sầu vơi từ độ tay bồng tay mang / Không còn khóc phận bẽ bàng / Không còn oán chuyện trái ngang thuở nào
