Trọng thu / Lá rụng đầy sân / Mây giăng khắp lối / Trời gần ngọn thông
Thơ – Poetry
Xa em ngày ấy lâu rồi / Chừ nghe thuong nhớ bồi hồi trong tim / Trời mây lạnh lẽo khôn tìm / Đồng hoang bãi vắng sương đêm giăng mù
Buổi sáng dậy, ly cà phê thơm ngát / Ngồi nơi đây anh nhớ nghĩ về em / Đọc “Friend For Life” lòng ấm áp, dịu êm / Nghe “Thuyền Và Biển” khiến anh xúc động
Tui lỡ dại nên yêu nhầm thi-sĩ / Dắt tui di qua chín cõi mộng mơ / Bùa phép nào người trộn lẩn trong thơ / Cho tui lạc trên lối về mộng mị
trăng Thượng Nguyên tròn vành vạnh / đứng giữa trời giá lạnh đầu đông / tôi đứng đây, dưới cội thông / ngữa mặt ngó trăng nhớ người phương đó
Có một mùa Thu / Mây trời giăng mù / Mưa bay lác đác / Gió lùa vi-vu
Buổi sáng dậy phấn thông vàng khắp lối / Nghe đất trời rộn rã đón mùa xuân / Azalea, Red Bud nở tưng bừng / Trong nắng sớm chim muông vang tiếng hót
Khi Nhỏ đến sân chùa bừng sáng dậy / Và lòng ta xao xuyến lẫn bâng khuâng / Trong lớp áo nâu (ta) cố niệm lời kinh / Giả nhắm mắt nguyện cầu cùng Phật tổ
bất chợt có trong tim hình ảnh đẹp / người ta sẽ thôi không thấy mình già (*) / và như thế sẽ là điều cần thiết / để quên mình lội ngược tháng ngày qua
Tự nhiên thấy nhớ người ta / Suốt một buổi tối đi ra đi vào / Tự nhiên lòng cứ nôn nao / Nghĩ quanh nghĩ quẩn đi vào đi ra
