Rượu như không đủ mạnh / Khói thuốc đốt vàng tay / Nhớ đến ai, nhớ ray rức đắng cay / Ôn chuyện cũ mà lòng xót xa vỡ lỡ
Thơ – Poetry
Đêm qua nằm mộng nơi phòng khách / Bật ngồi đầu óc cứ như sương / Muốn kể em nghe sợ em trách / “Ai lạ lùng gì chuyện nhớ thương?”
Chiều chiều ngồi tựa ven sông / Trông con nước chảy nhớ mong một người / Nhớ ơi cái miệng hay cười / Nhớ đôi mắt hạnh, nhớ đôi vai gầy
tiếng ve sầu nhớ thương ngày hạ / giữa sân truờng vàng lá mùa thu / mây trời lãng đãng về đâu / rưng rưng kỷ niệm, nhớ màu phượng xưa
Mừng em sinh nhật lưng đồi / Ngó xuống triền giốc… nụ cười nở hoa / Anh viết bài thơ mừng em sinh nhật / Với yêu thương, với tất cả tấm lòng
Trọng thu / Lá rụng đầy sân / Mây giăng khắp lối / Trời gần ngọn thông
Xa em ngày ấy lâu rồi / Chừ nghe thuong nhớ bồi hồi trong tim / Trời mây lạnh lẽo khôn tìm / Đồng hoang bãi vắng sương đêm giăng mù
Buổi sáng dậy, ly cà phê thơm ngát / Ngồi nơi đây anh nhớ nghĩ về em / Đọc “Friend For Life” lòng ấm áp, dịu êm / Nghe “Thuyền Và Biển” khiến anh xúc động
Tui lỡ dại nên yêu nhầm thi-sĩ / Dắt tui di qua chín cõi mộng mơ / Bùa phép nào người trộn lẩn trong thơ / Cho tui lạc trên lối về mộng mị
trăng Thượng Nguyên tròn vành vạnh / đứng giữa trời giá lạnh đầu đông / tôi đứng đây, dưới cội thông / ngữa mặt ngó trăng nhớ người phương đó
