SAIGON YÊU DẤU – Beloved Saigon

ngày 28.07.26



Em!
Anh gọi tên em bạt ngàn tiếng sóng
Bên kia bờ xa lắc, khuất trùng dương
Saigon ơi! Ôi thương quá là thương
Lẫn cay đắng trong từng cơn mộng mị!

Em!
Vẫn gọi em, như gió không ngừng nghỉ
Ve vuốt từng cành trúc rũ đầu thôn
Nghe như đâu đây… tận đáy tâm hồn
Em như nắng lụa vàng giữa ngày Đông giá

Em!
Con đò xưa rất lâu rồi hóa đá
Chỉ còn anh… mộng trở lại quê hương
Anh sẽ gom đầy nỗi nhớ niềm thương
Trả em lại những ngày chưa biết khóc


Beloved Saigon


My Love…
I call your name across the endless sea,
Beyond the distant shore where dreams can’t see.
Oh, Saigon… how my heart still longs for you,
With bitter tears in every dream I wander through.

My Love…
I whisper still, as restless winds will sigh,
Caressing bending bamboo passing by.
Deep within the silence of my soul, I know,
You are winter’s golden sun with gentle glow.

My Love…
That little ferry turned to stone long years ago,
Yet homeward still my faithful dreams will always flow.
I’ll gather every memory, every tender part,
And give you back the days before you learned to cry.


« TRANG NHÀ