Tháng tư quốc nhục lại về / Hăm lăm năm đã chán chê cõi người / Chạnh lòng thế cuộc đầy vơi / Chạy theo cơm áo tả tơi nỗi thù
Thơ – Poetry
Bếp lửa chừng sắp tàn / Mùa Đông thì tới vội / Dẫu vẫn biết không ai chờ ai đợi / Mùa cứ sang và hơi lạnh cứ sang
Uống cho vơi nỗi nhục nhằn / Hăm mốt năm đã in hằn vết sâu / Tóc xanh nay đã phai màu / Da căng nhựa sống đã nhàu vết nhăn
Soi gương điểm lại nụ cười / Chải bờ tóc rối, nhớ người tình xa / Thở dài màu tóc sương pha / Vừa xuân thắm đó đã qua thu tàn
Ai biết trước chuyện ngày mai mà tính / Ai không buồn từ đổ vỡ đau thương / Ai không tiếc thời thanh xuân, nghiệp lính / Bỗng oan khiên làm gãy cánh nửa đường
Chăn trâu, quét chợ muốn làm sang / Cướp của dân đen sắm bát vàng / Một phường ăn hại ngu như vịt / Cả đảng thịnh thời cứ xênh xang
Đêm qua vác võng ra nằm / Cạnh bên chậu kiểng âm thầm nở hoa / Đầu tây chênh chếch trăng tà /
Sương đêm ướt đẫm
Trên đường về sau một ngày rời rã / Nghe radio mày đã bỏ bạn bè / Trong lòng tao nhói lên nỗi tái tê / Và đôi mắt như có máu dồn lên nặng trĩu
Thôi em tình đã muộn màng / Còn gì thước ngọc khuôn vàng năm xưa / Lâu rồi sớm nắng chiều mưa / Quên rồi phấn nhạt hương thừa cố nhân
