Nhớ ơi là nhớ ơi người / Sương đêm ngần ngại cứ rơi vào hồn / Hè sang nhớ nắng Saigon / Nhớ hàng phượng vỹ, lối mòn chiêm bao
Thơ – Poetry
Lan man tơ tưởng một người / Tóc mây che nửa nụ cười liêu trai / Ai về nhắn Liễu Chương Đài (*) / Cành hoa cũng đã vì người trao tay
Như cánh nhạn soi thân trên mặt nước / Thấy bóng mình cứ ngỡ bạn tri âm
Sáng hôm nay vị cà phê chợt đắng / Khi tình yêu và hạnh phúc mong manh / Những đóa hoa tươi xanh màu dĩ vãng / Ướt đẫm thời gian những vết thương lòng
mưa thu rơi rất nhẹ / đậu phớt trên bờ mi / nghe như lỡ bước xuân thì / hỏi thương tiếc, tiếc thương gì… người ơi
Gửi bài thơ tặng em thay quà sinh nhật / để nhắc nhớ một quãng đời ngọt mật / ta bên nhau đằm thắm “em anh” / từng nụ hôn nồng nàn
Em ơi! / Hoa cúc đã rực vàng trước ngõ / Lá lìa cành ngập đầy lối cỏ / Tẫm sương đêm làm nhòe nhoẹt bước chân trần
Một ngàn năm trong bóng tối / Được đem chưng bày nơi Tàng-cổ-viện / Để rồi một ngàn một trăm năm sau / Đêm đêm ngồi nghe Mẹ kể chuyện liêu trai
Tôi có ba đứa con đều chào đời ở Mỹ quốc, / mang ba cái tên đầy hoài vọng, quyết tâm. / Giữa chốn thị phi tôi vẫn kiên nhẫn, âm thầm / đem nhiệt huyết và tấm lòng thành những mong phục vụ.
