ĐÃ LÀ DĨ VÃNG – It Is All a Memory

ngày 30.08.26


Tango Flamenco


Slow Latin Ballad

Sáng hôm nay vị cà phê chợt đắng
Khi tình yêu và hạnh phúc mong manh
Những đóa hoa tươi xanh màu dĩ vãng
Ướt đẫm thời gian những vết thương lòng

Nghe tiếng gió hát lời ru rất lạ
Đậu xuống mặt đường xám xịt chiều đi
Cuối con đường tình trái tim đói lả
Chung lối về với một gã tình si

Có những cuộc tình lạnh nồng bất chợt
Thực và mơ rồi cũng sẽ phôi pha
Cùng những nụ hôn ngọt mùi son lợt
Rồi cũng mơ hồ khi đã chia xa

Nhắm mắt lại là nghe lời êm dịu
Tiếng ai cười làm mê hoặc vết thương
Nhắm mắt lại là nghe lời nũng nịu
Ở một chiều bên suối mộng mờ sương

Tối hôm qua cùng ai mừng sinh nhật
Lệ nến nghiêng trôi xuống những vai đời
Lời chia ly bỗng ngại ngùng biếng nhác
Tiễn đưa người khi mưa lạnh ngừng rơi

15012007



IT IS ALL A MEMORY
English version

French version: “CE N’EST PLUS QU’UN SOUVENIR”

This morning, coffee suddenly tastes bitter,
As love and happiness grow frail and thin.
Fresh flowers bloom in faded hues of yesterday,
While time runs wet through wounds I keep within.

I hear the wind sing some unfamiliar lullaby,
Then settle softly on the gray and fading street.
At the end of love, a hungry heart still wanders,
Sharing the road with one who loved too deep.

Some loves arrive with sudden heat and coldness,
Half dream, half real, then slowly fade away.
Along with kisses sweet with fading traces of lipstick,
They turn to mist when lovers part their ways.

I close my eyes—and hear a tender whisper,
Someone’s laughter casting a spell upon my pain.
I close my eyes—and hear those soft, coquettish words,
From some misty afternoon beside a dreaming stream.

Last night, with someone, celebrating a birthday,
Candle tears slid slowly down the shoulders of our lives.
The words of farewell grew strangely shy and weary,
As I saw you off when the cold rain ceased to fall.


« TRANG NHÀ »