Con tàu đi lặng lẽ / trong đêm trăng lụa vàng / hồn anh nghe rất nhẹ / giữa đại dương mênh mang
Thơ – Poetry
Giữa tháng tám kéo nhau về thăm mẹ / Tiếng cười vui con cháu ấm căn nhà
Tui dại quá ăn cắp em sợi tóc / Đâu có ngờ bị tóc quấn buồng tim / Rồi càng ngày tóc càng quấn chặt thêm / Tui nghẹt thở, tui tương tư… dị quá
Chiều đem chút nắng qua sông / Hương Giang huyền hoặc buồn trông Ngự Bình / Nhờ O Huế nhỏ xinh xinh / Mắt môi mời gọi, sóng tình bũa vây
đêm qua khó ngủ chiêm bao lạ: / thấy dáng em buồn như bể dâu / tóc trắng bờ vai ngày nắng hạ / đôi mắt u hoài ngập niềm đau
Một chiếc lá trên mặt đường trơ trọi / Ngày tàn thu hơi lạnh trốn đi đâu
mùa ở đây chói chang, rực rỡ / đỏ như màu phượng vĩ xa xưa / hoa bằng lăng đã nở lưa thưa / ve rộn rã gọi tràn nỗi nhớ
Đôi mắt em nồng nàn / Ngước nhìn anh đắm đuối / Bản Rumba vội vàng / Anh vẫn còn tiếc nuối
Em với tôi hẳn là không duyên nợ / Nên mười năm yêu dấu cũng bằng không / Kể từ em bước sang sông / Tôi vào bão cát những mong quên người
Nhớ em lắm chiều nay mây bàng bạc / Thương em nhiều khi bóng đổ hòang hôn / Lá thu rơi nghe xào xạc trong hồn / Dáng bé bỏng tháng ngày đeo đẳng mãi
