Sa-giang ơi ngàn năm mi còn đó / Sóng nước êm đềm qua phố ngẩn ngơ / Sáng-chiều-khuya mây nước vẫn lặng lờ / Phố ôm ấp đôi bên bờ yên ấm
Thơ – Poetry
Lên chùa lễ Phật hôm nay /
Khép đôi mi sụp chứa đầy sắc không
Chữ nghĩa và ngôn ngữ / Để nói về sự thật / Còn tình yêu của anh / Là sư thật em ơi
Anh gởi về em cánh nhạc chiều / Khi trời lành lạnh gió đìu hiu / Khi mùa mây tím về giăng mắc / Khi tiếng mưa buồn lặng lẽ gieo
Buổi sáng đi làm trời gai gai lạnh / Nghe như hơi thu bàng bạc đất trời / Hai bên đường vài cánh lá vàng rơi / Lòng tư lự trăm điều không tên tuổi
Em ngồi chãi tóc bên hiên / Lược gương hờ hững, nắng nghiêng nghiêng chiều / Mây vờn đỉnh núi đìu hiu / Gió hây hây thổi, tịch liêu nắng vàng
Con tàu đi lặng lẽ / trong đêm trăng lụa vàng / hồn anh nghe rất nhẹ / giữa đại dương mênh mang
Giữa tháng tám kéo nhau về thăm mẹ / Tiếng cười vui con cháu ấm căn nhà
Tui dại quá ăn cắp em sợi tóc / Đâu có ngờ bị tóc quấn buồng tim / Rồi càng ngày tóc càng quấn chặt thêm / Tui nghẹt thở, tui tương tư… dị quá
Chiều đem chút nắng qua sông / Hương Giang huyền hoặc buồn trông Ngự Bình / Nhờ O Huế nhỏ xinh xinh / Mắt môi mời gọi, sóng tình bũa vây
