Phố xa đứng tựa bên đàng / Chờ xuân đến với hai hàng lệ tuôn / Sao nghe xót cõi vô thường / Trong tim tiếng gọi quê hương ngọt ngào
Thơ – Poetry
Ở đây Xuân về nghe rất lạ / Không mai vàng, pháo đỏ, bánh chưng xanh / Chỉ có gió vi vu qua mấy hàng cây trụi lá trơ cành / Thông lặng đứng dưới mưa bay gió lạnh
Xuân đã về, tiết trời vẫn lạnh / Sáng mưa bay như buổi đông tàn / Nhìn quanh nhà lá hoa hiu quạnh / Có ai ngờ giữa buổi xuân sang
Sáng đầu năm / Trùm chăn nằm tính sổ / Lòng rạt rào nhưng đầu óc cứ mông lung / Nhớ lại một thời Bảo Quốc Trấn Không
Nhìn tờ lịch / Bỗng giật mình thảng thốt / Đã tháng mười hai, hai không một ba / Thời gian đi quá nhanh
Thu đã muộn nhưng trời vừa trở lạnh / Mưa phất phơ đẫm ướt lá thu vàng / Gió chuyển mùa mang hơi lạnh ùa sang / Ngồi với tách cafe chào buổi sáng
Anh nhớ em / Khi thu tàn lạnh cóng / Mùa theo mùa mải miết đi qua / Mưa lất phất bay ướt cội thông già
Cũng con đường trăng này / Đã thắm tình hôm nay / Ở hai đầu nỗi nhớ / Ở hai đầu đông tây
Nắm tay em bước xuống đời / Rủi dong thân thế mắt ngời ánh sao / Đêm say giấc mộng chiêm bao / Đong đưa bỏ nỗi ra vào nhân gian
Ừ mai cô lái đi rồi / Bến sông cũng sẽ vắng người khách quen / Buồn vui sương xuống chiều lên / Quẩn quanh chi để dư âm gọi mời
