Mùa trăng nầy tôi về ngang lối cũ / Cố tìm người, xưa cùng ngắm trăng suông / Rất lâu rồi… còn vướng vất dư hương / Trong tâm tưởng vẫn nồng nàn, thân ái
Thơ – Poetry
Thôi cũng được! Thế cũng đành! Thôi nhé / Không giận hờn, không cắn đắng, chua cay / Mình xa nhau như thế đã là may / Cứ im lặng, mặc gió đùa khuya sớm
Tôi đã gọi tên em trong tháng Sáu / Nghe niềm vui rộn rã… nỗi mong chờ / Hy vọng cuộc tình như một bài thơ / Đẹp rất đẹp cho hồn thơ lai láng
từng nốt lặng rớt xuống đời vàng úa / ngày quay lưng, hoa cỏ cũng vô tình / những dấu yêu xưa tìm không còn nữa / ta – chiếc lá giữa dòng – trôi lênh đênh
chiều nay sương khói đâu nhiều quá / nhuộm trắng rừng cây đứng ngẩn ngơ / ra cửa đón em về. Thong thả / mỉm miệng cười, xanh mướt như mơ
Thật không biết đầu óc lũ chúng bây chứa những gì trong đó / Mà không biết sự lợi hại của ba đặc khu dự định cho thuê / Hay là vì bạc tiền chúng mầy đã ngập mặt phủ phê / Nên bất kể nước mất nhà tan, thẳng đường mua bán
Máu của anh đã đổ /
Máu của chị đã loang /
Máu của em đã tươm xé ruột gan /
Trong huyết quản nghe sục sôi hồn dân tộc
Đọc tin tức hàng ngày buồn khôn xiết / Đất nước điêu linh, vận nước nổi trôi / Cùng đau lòng với quê mẹ xa xôi / Giặc xâm lấn dồn máu trào lên mắt
“An-yeong Incheon” / Tôi vừa đến từ Tokyo lộng lẫy / Đến từ một nước láng giềng / Mà trong lòng dân Hàn không mấy thích ưa
Yên Bái sớm, khói mờ bay, Người đi giữ nước, tháng ngày còn in. Đầu rơi nhưng chí chẳng nghiêng, Máu hồng thấm đất, lòng thiêng gọi hồn.
