Mấy từng xanh trăng vàng lóng lánh / Ta một mình ngắm ánh trăng vơi / Xuân về hoa lá xanh tươi / Bên ni ta lại nhớ người bên tê
Thơ – Poetry
Trăng hôm nay tròn lắm Mùa trăng đến rồi đi Chỉ còn lại mối tình si Qua bao năm tháng kiên trì nằm đây
Xin cười với nhau nụ cười độ lượng / Để làm hành trang khi phải ra đi / Cuộc sống hèn sang ngẩm lại ích gì / Sau khi bước chân qua cầu sinh tử
dường như đông về ngoài ngõ / mùa thu cũng đã ra đi / ôi những sắc màu vàng đỏ / phơi mình trước cuộc phân ly
Từ giấc mơ bàng hoàng vương vãi lại / Chút dư âm giữa chăn gối ơ hờ / Nghe chung quanh bỗng tĩnh lặng như tờ
Mắt trĩu nặng trái sầu rụng xuống / Nghe vỡ tan từng phiến trăng gầy / Thu rong chơi vừa trở lại đây / Cùng với gió xạc xào cây lá
Vừa chạm gió mùa tây bắc / Hơi lạnh đã thấm bờ vai / Tiếng lá rơi mà ngỡ bước chân ai / Bên thềm vắng, tàn thu đầy xác lá / Em đâu phải là một người khách lạ / Sao anh cứ mơ hồ trong thấp thỏm chờ mong
Nghe câu ru khẽ bên đời / Ngắm trăng bỗng nhớ một người cách xa / Anh ơi bóng xế trăng tà / Tình em vàng võ ngày qua ngày. Buồn!
Xuân Kingwood sao âm thầm quá đỗi / Bên bờ hồ êm cành lá trơ vơ
